Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Mời Về Nhà
Thời tiết trong núi quả thật thay đổi thất thường. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tầng mây xám xịt đã nhanh chóng tan đi, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, rọi thẳng xuống. Giờ đây, Trần Chiêu Hàn càng nhìn rõ hơn gương mặt của cô gái. Làn da cô trắng mềm, thanh tú, giống hệt một quả trứng gà vừa bóc vỏ. Đặc biệt là đôi mắt ấy, đuôi mắt cong cong đầy mê hoặc, giống như màn mưa sớm ban mai, lấp lánh rực rỡ. Cô hoàn toàn không giống với những người phụ nữ lam lũ ở trong núi này.
Và rồi, anh nghe thấy cô nói, giọng nói vừa đủ cho cả hai: “Ở nhà anh… có được không?”. “Ôi.”.
Trần Chiêu Hàn cõng Từ Tư Nhan đi hơn một tiếng đồng hồ trên con đường núi gập ghềnh, rất nhanh đã về đến nhà anh.
Trước khi cõng cô, anh đã hỏi tên. Từ Tư Nhan.
Ba chữ này cứ cuộn trào trong cổ họng anh suốt cả dọc đường đi.
Trước đó, lúc còn ở dưới gốc cây, khi anh nói muốn cõng cô, Từ Tư Nhan đã hiếm khi lộ ra vài tia xấu hổ.
Cái dáng vẻ ấy không giống như đang làm bộ làm tịch, mà là một phản ứng sinh lý vô cùng non nớt. Ánh mắt cô có chút nhút nhát, hai má ửng lên một rặng mây hồng. Nhìn kỹ, người ta còn có thể thấy rõ những sợi lông măng trên thính tai cô cũng đang căng thẳng.
Bởi vì lúc Trần Chiêu Hàn hỏi câu đó, hai người đang cách nhau rất gần. Lòng bàn tay khô nóng của người đàn ông khi ấy đang đặt trên đầu gối của cô, nhẹ nhàng xoa xoa. Anh nói là sợ cô ngồi lâu, đứng lên đột ngột sẽ tổn thương đến cái chân đang bị thương.
Nhưng đến lúc cõng, anh cũng không để Từ Tư Nhan phải tự đứng dậy. Anh quỳ một gối xuống nền đất ẩm, treo cái túi màu xanh đeo vai kia lên cổ, vươn hai tay ra phía sau, vững vàng cõng cô lên lưng.
Bóng cây lay động, ánh nắng ấm áp, vụn vỡ chiếu rọi lên hai người dưới gốc cây.
Cô gái nghiêng mặt, vùng cổ thon dài hơi ửng đỏ. Đầu gối trắng nõn, nhẵn mịn của cô được bàn tay to lớn của anh đỡ lấy. Ánh nắng phản chiếu trên gương mặt trắng trẻo của cô.
Tư thế của người đàn ông thì lại vô cùng thong dong. Anh cong chân ngồi trên nền đất, nở một nụ cười vừa ấm áp vừa có chút gì đó… vô lại.
Nhà của Trần Chiêu Hàn nằm ngay dưới chân núi. Nơi này là núi sâu, chỉ rải rác vài ba hộ nhà dân ở xa xa gần gần.
Cha mẹ anh mất sớm, bản thân lại chưa lập gia đình. Ngày thường tính cách anh vốn trầm mặc, có phần hướng nội, nên ra ra vào vào căn nhà này gần như luôn chỉ có một mình anh.
Đi qua hàng rào sơ sài trong sân, có một cây dại cao to, cành lá rậm rạp, đứng thẳng tắp trong sân trông vô cùng nổi bật. Đi sâu vào trong là ba căn nhà gỗ được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Phía sau căn nhà hình như còn có một cái sân sau nữa.
Trần Chiêu Hàn không rảnh tay, anh dùng chân đá mở cánh cửa nhà chính, bế cô đặt ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ. Nghĩ đến suốt dọc đường cô cứ lèm bèm rằng mình mệt biết bao, khát biết bao, anh bèn nhanh chóng rót một ly nước lọc để sẵn trên bàn, nhét vào tay cô.
Từ Tư Nhan cũng không hề khách sáo, cô ngửa cổ ừng ực uống cạn một hơi, giống hệt một đứa trẻ con. “Uống nữa không?”.
“Không uống nữa.” Cô đặt ly xuống, rồi hỏi, “Em hơi đói rồi. Anh có biết nấu cơm không?”.
Trần Chiêu Hàn nhẹ giọng bật cười. Đôi mắt đen láy của anh lúc này trông ôn hòa và trầm tĩnh đến lạ. Anh ngồi xuống một cái ghế khác đối diện cô, “Em xem, chỗ của tôi đây còn có người nào khác nấu cơm được sao?”.
“Ồ.” Từ Tư Nhan đặt cái ly xuống, gương mặt tỏ ra nghiêm túc nhìn thẳng vào anh, “Vậy anh định nấu món gì đãi em thế?”.
Trần Chiêu Hàn không trả lời. Anh nhìn thấy vạt váy ướt đẫm của cô đang dán chặt vào bắp chân, trông rất khó chịu. Anh lập tức đứng dậy đi vào phòng ngủ, lục trong tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ cũ của mình khi anh mới lớn, rồi đưa cho cô.
Sự chú ý của cô lập tức bị di dời. Từ Tư Nhan tỏ vẻ mới lạ, đợi người đàn ông đi ra ngoài, một mình cô trốn ở trong phòng để thay quần áo.
Bữa cơm tối, Trần Chiêu Hàn nấu món khoai từ mà ban sáng anh vừa hái được. Mùi thơm phức từ trong phòng bếp bay ra, lan tỏa khắp nhà trước nhà sau, mang theo mùi hương khói lửa nhân gian nồng đượm.
Đây là lần đầu tiên Từ Tư Nhan được cảm nhận một cuộc sống chân thật như thế này. Lòng cô không khỏi dâng lên một niềm mong đợi và vui mừng khó tả.
Trên chiếc bàn cơm tự chế, anh bày ra hơn nửa bàn thức ăn. Anh xới cho Từ Tư Nhan một bát cơm đầy, bên cạnh là bát canh xương sườn nấu với khoai từ, thêm cả trứng gà luộc và một vài món mặn khác.
Từ Tư Nhan thật sự đã đói lả. Cô đánh mất hết vẻ cưỡng ép, giữ kẽ giống như lúc ăn cơm bình thường. Cô ăn vội vội vàng vàng, giống như một cô gái nhỏ lần đầu tiên được vào quán ăn, dù có cắn trúng lưỡi bỏng cả miệng vẫn muốn có người ở bên cạnh chăm sóc.
Trần Chiêu Hàn cảm thấy dáng vẻ ăn cơm của cô vô cùng đẹp mắt. Rất vội, còn có một chút gì đó rất hung dữ. Một tô canh xương sườn khoai từ to như thế, hơn một nửa tô đã chui vào trong bụng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận