Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Sao tôi lại không nhớ gì vậy chứ!” Mộ Thần gầm lên nghèn nghẹn.
Anh đưa tay day mạnh vầng thái dương, cố gắng xới tung trí nhớ lộn xộn của mình. Khung cảnh mờ ảo, cảm giác thắt chặt đê mê khi cự vật đâm vào một nơi chật hẹp, trinh nguyên. Nhưng khuôn mặt người con gái ấy… hoàn toàn là một khoảng không trắng xóa.
Nhìn thái độ bứt rứt, dằn vặt của anh, trong bụng Mục Tử Yên nở nụ cười đắc thắng. Lúc đầu ả còn thấp thỏm lo anh nhớ ra người đêm qua là Lâm Nhạc, nhưng giờ thì tảng đá trong lòng đã được nhấc bổng. Ả che giấu sự xảo quyệt, đổi giọng ngọt ngào, cam chịu:
“Em không trách anh đâu. Là em yêu anh, là em tình nguyện dâng hiến cho anh mà…”
Dứt lời, ả phô diễn một màn đau thương, lẳng lặng nhặt quần áo dưới sàn rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy vang lên, Mộ Thần ngồi gục trên giường, đưa tay vò tung mái tóc rối bời. Cảm giác bí bách, ngột ngạt nghẹn ứ ở cổ họng. Sao lại là cô ta cơ chứ?
Ánh mắt anh vô tình lướt xuống ga giường lộn xộn. Một vệt máu đỏ sậm chói lòa đập thẳng vào thị giác. Mộ Thần nhắm nghiền mắt. Không còn nghi ngờ gì nữa, đêm qua anh đã phát điên mà cướp đi đời con gái trong trắng của cô ta. Anh, một kẻ luôn tự hào về sự tự chủ, lại hành xử như một thằng khốn nạn. Anh phải làm sao đây?
Khi Tử Yên bước ra, Mộ Thần đã mặc quần áo chỉnh tề, khuôn mặt khôi phục lại sự lạnh lùng thường nhật nhưng ánh mắt không giấu nổi sự áy náy.
“Đêm qua là chuyện ngoài ý muốn do tôi mất kiểm soát. Tôi… Nếu cô muốn gì, cứ ra điều kiện, tôi sẽ đáp ứng để đền bù cho cô.”
Mục Tử Yên khựng lại, đôi mắt rưng rưng tỏ vẻ tổn thương tột độ: “Anh đang bảo em ra giá cho lần đầu tiên, cho sự trong trắng của mình sao?”
Mộ Thần cứng họng. Anh quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt trách móc của cô ta. Tử Yên thừa biết anh là người quân tử trọng trách nhiệm, càng thấy anh áy náy, ả càng lấn tới diễn vai người chịu thiệt thòi:
“Anh thừa biết em yêu anh đến nhường nào. Sao anh cứ phải dùng những lời lẽ máu lạnh ấy để cứa vào tim em? Em đã nói em không cần anh chịu trách nhiệm, đêm qua em tự nguyện, em không trách anh lấy nửa lời. Xin phép, em về trước.”
Tử Yên quay gót, bước những bước rảo nhanh ra phía cửa. Đúng như ả dự đoán, chưa kịp chạm tay vào nắm đấm cửa, giọng nói nặng nề của Mộ Thần vang lên giữ ả lại:
“Khoan đã!”
Mộ Thần khẽ nhắm mắt, trút ra một hơi thở dài nặng nhọc, ép buộc bản thân thốt lên từng chữ: “Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.”
Quay lưng về phía anh, khóe môi Mục Tử Yên cong lên thành một nụ cười đắc ý, thâm hiểm. Trận cá cược này, ả đã thắng đậm. Dù đêm qua anh chưa từng chạm vào người ả, nhưng nửa đời về sau, Mộ Thần đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ả.
…****************…
Lại nói về Lâm Nhạc. Khi cô kéo lê tấm thân bầm dập trở về biệt thự Mộ gia, trời đã tờ mờ sáng.
Khóa trái cửa phòng, cô cởi bỏ quần áo bước vào nhà tắm. Nhìn mình trong tấm gương lớn, cô giật mình hoảng hốt. Trên làn da trắng sứ chi chít những dấu hôn ngân đỏ chót, tím bầm từ cổ, ngực kéo dài xuống tận đùi non. Giữa hai chân, hoa huyệt sưng tấy, tàn tạ sau trận cường bạo cuồng loạn. Tất cả là minh chứng rõ ràng nhất cho cái đêm điên rồ ấy.
Bật vòi sen, cô cố gắng gột rửa cơ thể rồi lôi từ trong tủ ra một bộ đồ dài tay, cổ lọ kín mít dù thời tiết đang là mùa hè nóng nực. Nằm cuộn tròn trên nệm, trong đầu cô vẫn tua đi tua lại hình ảnh Mộ Thần thở dốc, cuồng dã chiếm đoạt mình. Vui buồn đan xen cắn xé tâm can. Vui vì cô đã trọn vẹn trao thân cho người đàn ông mình yêu nhất đời. Nhưng sự sợ hãi lại dâng lên nghẹn đắng. Nếu anh biết người anh đè dưới thân đêm qua là cô, anh sẽ phản ứng ra sao? Sẽ dang tay ôm cô vào lòng chịu trách nhiệm, hay sẽ chán ghét hất hủi, mắng cô đê tiện tính kế anh rồi lại giở giọng đạo lý giáo huấn cô đi quá giới hạn “chú cháu”?
Càng nghĩ càng bế tắc, nước mắt cô lại trào ra. Cô đã từng bóng gió thổ lộ tình cảm, nhưng câu trả lời của anh luôn sắc lạnh như dao: “Chú là chú của cháu, cấm không được có ý nghĩ lệch lạc đó”. Dù rõ ràng giữa hai người chẳng có chung nửa giọt máu mủ ruột rà nào!
Mệt mỏi và đau nhức khiến đôi mắt cô ríu lại, chìm vào giấc ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Mãi đến khi tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, giọng dì giúp việc kéo cô về thực tại:
“Lâm tiểu thư, thiếu gia đã về, ngài ấy bảo cô xuống ăn sáng ạ.”
Hai chữ “thiếu gia” làm Lâm Nhạc giật thót mình, bật dậy như chiếc lò xo. Chú ấy về rồi sao? Nhanh như vậy?
Trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Đấu tranh tâm lý một lúc lâu, cô mới gắng gượng đáp vọng ra: “Cháu biết rồi, cháu xuống ngay!”
Dưới nhà, không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Trên bàn ăn rộng lớn, Mộ Thần ngồi trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tách cà phê đen đặc. Trong đầu anh là một mớ bòng bong. Trí nhớ mơ hồ cho anh biết Nhạc Nhạc đã đến khách sạn, chính Trình Dư cũng xác nhận đã đưa mật mã phòng cho cô. Vậy tại sao, tại sao người nằm rên rỉ dưới thân anh sáng nay lại là Mục Tử Yên?
Tiếng bước chân rụt rè vang lên, Lâm Nhạc chầm chậm đi xuống cầu thang. Nhìn nét mặt đăm chiêu, u ám của anh, tay cô toát mồ hôi lạnh. Có khi nào chú ấy đã nhớ ra đêm qua? Có khi nào gọi cô xuống để hỏi tội?
Hít một hơi thật sâu để đè nén sự run rẩy, cô bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh. Tiếng động nhỏ làm Mộ Thần thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngước đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận