Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nanh vuốt của Nhị thiếu gia
Oanh Oanh đã quá ngây thơ. Nàng không ngờ rằng, bốn chữ “tự sinh tự diệt” của Đại phu nhân, lại là nghĩa đen tuyệt đối.
Không ai mang cơm đến. Không một giọt nước.
Oanh Oanh nhịn đói đúng hai ngày. Đến ngày thứ ba, cơn đói cào xé ruột gan. Bụng nàng sôi ùng ục, mắt hoa lên. Nàng biết nếu cứ thế này, mình sẽ chết đói thật. Nàng không thể không liều mạng, lén lút rời khỏi viện, tìm đường đến nhà bếp.
Từ phủ quá lớn, đình đài lầu các, giả sơn trùng điệp. Oanh Oanh mới đến, như lạc vào mê cung. Nàng chỉ nhớ mang máng cái hướng mà nàng ngửi thấy mùi cơm hôm nhập phủ.
Nàng như một con chuột lén lút, cố gắng tránh né hạ nhân. Sau một hồi loanh quanh, nàng thấy một nha hoàn đang xách một hộp cơm, đi về hướng đông. Oanh Oanh vội bám theo.
Nha hoàn rẽ vào một hành lang, nàng cũng vội vã rẽ theo…
Rầm!
Nàng đâm sầm vào một lồng ngực cứng rắn.
Oanh Oanh hoảng hốt ngẩng lên. Nha hoàn xách cơm đã biến mất. Trước mặt nàng là một gã công tử bột, mặc áo gấm hoa hòe hoa sói, mặt trắng môi đỏ, nhưng ánh mắt lại dâm tà không hề che giấu.
Chính là Nhị thiếu gia, Từ Lễ Phong.
“Ngươi là nha đầu ở viện nào? Sao nhìn lạ mặt thế?”
Dù chỉ gặp lướt qua trong đêm lão gia gặp nạn, Oanh Oanh vẫn nhận ra hắn. Nàng chưa kịp trả lời, bàn tay thô ráp của Từ Lễ Phong đã giơ lên, trắng trợn vuốt ve má nàng.
“Chà, đúng là tuyệt sắc. Mặt hoa da phấn thế này, sao không theo ta? Thiếu gia đảm bảo cho ngươi ăn sung mặc sướng, còn hơn cái viện rách nát kia.”
Oanh Oanh rùng mình ghê tởm, vội lùi lại, hoảng hốt nói rõ thân phận: “Nhị thiếu gia, xin ngài tự trọng! Ta là… ta là người của lão gia!”
“Ồ,” Từ Lễ Phong cười khẩy, cái cười của hắn khiến Oanh Oanh lạnh sống lưng. “Ra là Bát di nương à.” Hắn rõ ràng đã biết từ lâu.
“Cha ta liệt nửa người nằm đó rồi, sắp chết đến nơi, ngươi còn sợ cái gì?” Hắn tiến thêm một bước, ánh mắt như muốn lột trần nàng.
“A!”
Oanh Oanh chưa kịp phản ứng, đã bị hắn bịt miệng, lôi xềnh xệch về phía hòn giả sơn gần đó.
“Ưm… buông…”
Nàng giãy giụa trong tuyệt vọng. Nhưng sức nàng sao bằng một gã đàn ông đang hừng hực thú tính. Hắn lôi nàng vào một cái hang nhỏ khuất sau tảng đá, đè nghiến nàng lên vách đá lạnh lẽo.
“Để ta nếm thử xem,” hắn thì thầm bên tai nàng, “cái ‘hang động’ suýt nữa kẹp chết cha ta nó có vị gì đặc biệt!”
Cái vật cứng rắn của hắn đã sừng sững, chọc thẳng vào đùi nàng qua mấy lớp vải. Bàn tay hắn không yên phận, vùi mặt vào cổ nàng hít hà.
“Thơm quá… thơm mùi xử nữ…” Hắn bắt đầu xé rách vạt áo ngoài của nàng.
Oanh Oanh sợ hãi đến tột cùng, nàng dùng hết sức bình sinh, cắn mạnh vào tay hắn.
“A! Con đĩ thối!” Hắn đau quá, vung tay tát nàng một cái nảy lửa. Oanh Oanh lảo đảo, nhưng cái miệng đã được tự do. Nàng run rẩy đe dọa: “Nếu ngài không dừng lại, ta sẽ kêu cứu! Đợi lão gia tỉnh lại, ngài… ngài sẽ không yên đâu!”
Từ Lễ Phong cười ha hả, như nghe thấy chuyện nực cười nhất trần đời.
“Kêu đi! Ngươi cứ kêu cho cả phủ nghe xem! Để xem có ai dám xen vào chuyện của Nhị thiếu gia này không!” Hắn túm tóc nàng giật ngửa ra. “Một con kỹ nữ được rước về, còn suýt hại chết lão gia. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Hôm nay ta chơi chết ngươi ở đây, cũng không ai dám nói nửa lời!”
Hắn lại cúi xuống, quyết tâm phải chiếm đoạt nàng ngay tại đây.
Oanh Oanh tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói lanh lảnh từ xa vọng lại:
“Nhị thiếu gia! Nhị thiếu gia! Ngài ở đâu vậy?”
Từ Lễ Phong khựng lại, vẻ mặt bực bội thấy rõ.
Một tên sai vặt nhỏ chạy tới, thở hổn hển: “Nhị thiếu gia, Đại thiếu gia cho gọi ngài, nói mọi người lập tức tập trung ở tiền sảnh, có việc quan trọng!”
Từ Lễ Phong nghiến răng chửi thề một tiếng. Hắn rõ ràng rất nể sợ người anh cả này. Hắn trừng mắt nhìn Oanh Oanh, sửa lại y phục, hậm hực đứng dậy.
“Coi như hôm nay ngươi may mắn.” Hắn vỗ vỗ lên má nàng, “Đợi đấy, tiểu mỹ nhân. Ta sẽ quay lại ‘thưởng thức’ nàng sau.”
Nói rồi, hắn bỏ đi.
Oanh Oanh mềm nhũn, trượt người ngồi bệt xuống đất. Nàng run rẩy, y phục xộc xệch, nước mắt nhục nhã cứ thế trào ra. Một lúc lâu sau, nàng vội vàng chỉnh lại trang phục, nghĩ ngợi một lát, rồi cũng cắn răng đi về phía tiền sảnh. Nàng phải xem, rốt cuộc là có chuyện gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận