Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Giường Tân Hôn
Bạch Vi mơ màng chìm vào giấc ngủ. Đến khi cô mở mắt lần nữa, cô phát hiện mình đã bị anh trai đặt lên chiếc giường tân hôn của hắn và chị dâu.
Chiếc giường lớn màu đỏ thẫm, kiêu kỳ và lộng lẫy.
Cô vẫn còn chút mờ mịt. Bạch Hiển vừa nhẹ nhàng đặt cô xuống, Bạch Vi liền theo phản xạ, vươn cả hai tay mềm mại, quàng lấy cổ hắn, không muốn buông ra.
“Anh hai… Sao em lại ở đây?”
Cô không cần nhìn xung quanh cũng biết đây là phòng tân hôn của anh trai. Nơi này, từng chi tiết nhỏ nhất đều do cô lựa chọn.
Mối quan hệ giữa Bạch Vi và Chu Tử Nhược, thực ra không tốt đẹp như vẻ bề ngoài.
Nguyên nhân cụ thể, ngay cả Bạch Vi cũng không rõ. Cô chỉ biết, Chu Tử Nhược vì Bạch Hiển, bề ngoài luôn tỏ ra thân thiết với cô, nhưng thực chất luôn ngấm ngầm giữ một sự thù địch. Đó là một loại cảm giác mơ hồ mà Bạch Vi không thể lý giải. Cô không có bằng chứng, nên cũng không muốn nói điều này với anh trai.
Cô biết Bạch Hiển thật sự thương cô. Chỉ cần cô nói, dù là sự thật hay đặt điều, đều có thể ảnh hưởng đến tình cảm giữa hắn và chị dâu. Anh trai cô, từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có duy nhất một người bạn gái là Chu Tử Nhược. Bạch Vi tất nhiên không muốn vì chuyện riêng của mình mà phá hỏng hạnh phúc của hắn.
Cho nên, khi biết anh trai có hôn thê, cô đã thật lòng vui sướng chúc phúc cho họ.
Bên ngoài, cô và Chu Tử Nhược hòa hợp. Bên trong, lại là một sự ngăn cách vô hình.
Những suy nghĩ này, cô chưa bao giờ nói với Bạch Hiển.
Phòng ngủ lặng ngắt như tờ. Ngoài cửa sổ sát đất, trời đã tối đen, hàng vạn vì sao lấp lánh điểm xuyết cho màn đêm. Dưới ánh đèn ngủ màu vàng cam ma mị, Bạch Vi vẫn giữ nguyên tư thế ôm cổ anh trai.
Lẽ ra cô nên nhanh chóng rời đi. Dù sao đây cũng là giường tân hôn của họ. Cô nằm trên đó, thật sự không thích hợp chút nào.
Nhưng Bạch Hiển vẫn im lặng không đáp. Ngũ quan hắn dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm tinh tế. Đôi mắt hẹp dài thâm thúy nhìn cô không chớp.
Mũi của hai người gần như chạm vào nhau. Hơi thở ấm áp của hắn phả lên mặt cô, mang theo một hương vị triền miên khó tả.
Bạch Vi mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Cô hoảng hốt, hai chân thon dài (của Chu Tử Nhược) khẽ đá vào không khí, rối rắm gọi: “Anh hai…”
Hắn nhẹ nhàng đặt cô nằm hẳn xuống giường, rồi chống hai tay rắn chắc lên tấm nệm mềm mại ngay bên cạnh eo nhỏ của cô.
Cơ thể cao lớn của hắn đổ bóng xuống, bao trùm lấy cô.
Hắn cúi đầu, quan sát người con gái nằm trên giường, giọng nói trầm thấp, chậm rãi thỏ thẻ: “Cứ yên tâm ngủ ở đây đi. Các phòng khác chưa chuẩn bị chăn gối.”
“Nhưng mà… đây là…”
Nằm trên chiếc giường cưới, Bạch Vi cảm thấy thật không ổn. Cô cắn môi nhìn Bạch Hiển. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh trai bỗng trở nên nặng nề hơn. Cô chợt nhớ ra một vấn đề còn quan trọng hơn.
“Anh hai,” cô cẩn thận cất giọng, “Em xuyên vào người chị dâu… vậy… vậy chị dâu đi đâu rồi?”
Cô vô ý chiếm lấy thân xác của Chu Tử Nhược. Vậy có khác nào cô đã gián tiếp giết chết cô ấy?
Hai tròng mắt Bạch Hiển tối sầm lại. Hắn nghiêng người, thuận thế nằm xuống ngay bên cạnh Bạch Vi. Thân hình to lớn của hắn dán sát vào người cô, tạo nên một áp lực vô hình.
Hắn nhẹ giọng, nhưng từng chữ đều mang theo sức nặng: “Kệ cô ta. Cô ta không quan trọng.”
Bạch Vi gối đầu lên cánh tay vững chãi của hắn, nghiêng người nhìn hắn. Trong lòng cô cảm thấy điều này thật không đúng.
“Sao lại không quan trọng chứ? Anh hai, anh không buồn chút nào sao? Em đột nhiên ở trong thân xác của chị dâu, còn chị dâu… chị ấy…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận