Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ướt Đẫm
Chiến Lược không nói gì. Hắn bước một bước, và đứng ngay trước mặt nàng.
“Chán?” Hắn lặp lại.
Hắn nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy.
“Em nói anh không biết dùng?”
Hắn nắm lấy tay nàng, và ấn nó vào đũng quần lót của mình. Con cặc của hắn vẫn còn mềm.
“Em 16 tuổi?” Hắn cười gằn, giọng đầy nguy hiểm. “Em thấy thằng nhóc 16 tuổi nào có được cây hàng cỡ này chưa?”
Tay Diệp Sương run lên. Ngay cả khi mềm, nó vẫn là một con quái vật.
“Hàng to mà không biết dùng thì cũng vứt,” nàng cố gắng giữ vững lập trường, nhưng giọng nàng đã hơi run.
“Vứt à?” Hắn ép nàng lùi lại, dồn nàng vào tường. “Em nói anh không biết tiền diễn?” Con cặc của hắn, bị kích thích bởi sự giận dữ và lời nói của nàng, bắt đầu ngóc đầu dậy.
“Em nghĩ làm tình là gì?” Hắn gầm gừ. “Ướt là cắm được, đúng không? Cần quái gì tiền với chả diễn?”
Diệp Sương, bị dồn vào góc, đột nhiên bật cười. “Trời ạ, đúng là trẻ con.”
Nàng đẩy tay hắn ra. “Ướt thôi thì ăn thua gì? Phải là ướt đẫm! Phải là nước nôi lênh láng! Phải là khiến người đàn bà của anh cầu xin anh đâm nát cái lồn của cô ta! Anh hiểu không?”
Chiến Lược sững sờ.
Chưa có ai nói chuyện với hắn như thế.
“Không hiểu,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Vậy thì… dạy anh đi.”
Diệp Sương nhìn hắn. Con thú hoang đã bị thuần phục. Giờ là lúc của bà giáo.
“Được rồi,” nàng nói. “Bài học đầu tiên.” Nàng đẩy hắn về phía phòng ngủ. “Lên giường.”
Hắn ngoan ngoãn làm theo.
Nàng không lên giường ngay. Nàng đứng bên cạnh, cởi bỏ bộ đồ ngủ. Nàng hoàn toàn trần trụi.
“Nhìn đây,” nàng ra lệnh. Nàng đứng trước mặt hắn. “Bài học số một: kiên nhẫn.”
Nàng bắt đầu tự vuốt ve mình. Nàng vuốt ve bầu ngực, xoa nắn hai núm vú cho đến khi chúng cứng lên. “Anh thấy không? Phụ nữ thích được chạm vào.”
Chiến Lược nuốt nước bọt. Hắn muốn lao vào.
“Bài học số hai: lắng nghe.”
Nàng trượt tay xuống, xuống dưới rốn, và dừng lại ở khu rừng rậm. “Khi em nói ‘không’, có nghĩa là ‘chưa phải lúc’. Khi em rên rỉ…” Nàng đưa một ngón tay vào giữa hai cánh môi lồn của mình. “Có nghĩa là anh đang làm đúng.”
Hắn không chịu nổi nữa. Hắn chộp lấy nàng.
“Không! Anh phải học!” Nàng cười, nhưng không đẩy hắn ra.
Nàng ngã xuống giường, và hắn đè lên.
“Dạy anh đi,” hắn cầu xin.
“Được rồi,” nàng thở dốc. Nàng kéo đầu hắn xuống ngực mình. “Hút!”
Hắn ngậm lấy núm vú nàng.
“Không! Không phải như thế!” Nàng rít lên. “Hút như anh đang đói khát ấy! Dùng lưỡi của anh! Đúng rồi… Giờ… cắn nó! Cắn đi!”
Hắn cắn. Nàng cong người lên, một dòng dâm thủy trào ra.
“Thấy chưa?” Nàng thở hổn hển. Nàng nắm lấy tay hắn, kéo xuống dưới. “Chỗ này… Đây là hạt mầm sung sướng. Làm nó đi… Làm nó như anh vừa làm với vú em ấy…”
Hắn dùng ngón tay, vụng về xoa nắn.
Nàng lắc đầu. Vẫn chưa đủ. Nàng đã dâm đãng đến mức này rồi, phải tới bến thôi.
Nàng đẩy hắn ra. “Nằm yên.”
Nàng dạng chân ra, ngay trước mặt hắn. “Bài học cuối cùng,” nàng thì thầm. “Sự phục tùng.”
Nàng nắm lấy tóc hắn, và kéo đầu hắn xuống. Xuống giữa hai chân nàng.
Chiến Lược hoảng hốt. Hắn chưa bao giờ… Hắn có thói ở sạch. Hắn không thể…
“Anh muốn em ướt đẫm, đúng không?” Giọng nàng đầy mê hoặc. “Vậy thì liếm đi. Liếm cái lồn của em đi, Răng Hàm. Liếm cho đến khi nó phun nước mới thôi.”
Nàng banh hai cánh môi lồn của mình ra, phơi bày cái hạt mầm đỏ mọng đang sưng lên, và cái lỗ lồn đang rỉ nước.
“Ngậm lấy nó,” nàng ra lệnh. “Giống như anh hút vú em vậy.”
Chiến Lược nhìn chằm chằm vào “con hàu” sống động trước mặt. Mùi hương của nàng xộc thẳng vào mũi hắn. Hắn nhắm mắt lại, và… hắn cúi đầu.
Hắn liếm.
Vị mặn mòi, tanh ngọt xộc lên. Nó không kinh khủng như hắn tưởng. Nó… rất thật. Rất đàn bà.
“A… đúng rồi…” Diệp Sương rên rỉ, hai tay siết chặt lấy ga giường.
Hắn bắt đầu tò mò. Hắn dùng lưỡi, đẩy hai cánh môi ra, tìm kiếm.
“Sâu hơn… Dùng lưỡi… Đâm vào… A… Aaaaaa!”
Diệp Sương hét lên. Nàng không kiềm chế được nữa. Nàng co giật, và một dòng dâm thủy ấm nóng bắn thẳng vào miệng hắn.
Chiến Lược, trong cơn sốc, nuốt ực.
Nó có vị… như chiến thắng.
Hắn ngẩng đầu lên, mặt dính đầy nước lồn của nàng. Hắn nhìn xuống. Cái lồn của nàng không chỉ ướt, mà nó đang chảy. Nước trào ra như một con suối nhỏ.
Hắn thò ngón tay vào, khuấy động. “Nhiều nước thật,” hắn lẩm bẩm, giọng đầy kinh ngạc.
“Thấy chưa?” Diệp Sương thở dốc, mỉm cười đắc thắng. “Bây giờ… anh đã biết làm thế nào để em ướt đẫm rồi đấy.”
Chiến Lược nhìn nàng. Hắn đã hiểu.
Đây không phải là một bài học. Đây là một lời tuyên thệ. Hắn đã tìm thấy nữ thần của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận