Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi tỉnh giấc khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu một vệt sáng lên bức tường đối diện. Tôi không biết mình đã ngủ được bao lâu, nhưng cơ thể tôi cảm thấy sảng khoái một cách lạ thường, dù cho đêm qua chúng tôi đã có một trận chiến kịch liệt đến mức nào. Tôi khẽ cựa mình, cố gắng không đánh thức người con gái đang say ngủ trong lòng.

An vẫn ngủ rất say. Dường như tất cả những mệt mỏi, đau khổ của ngày hôm qua đã được trút bỏ hết, chỉ còn lại một khuôn mặt thanh thản và có phần trẻ con. Một tay cô ấy gác lên bụng tôi, một chân vắt qua hông tôi, một tư thế chiếm hữu tuyệt đối. Tôi bất giác mỉm cười. Yêu nữ dù có ngủ say thì bản năng chiếm hữu vẫn mạnh mẽ như thường.

Tôi nằm im ngắm cô ấy. Dưới ánh sáng ban mai, làn da trắng ngần của cô ấy như phát sáng. Tôi có thể thấy rõ từng sợi lông tơ mỏng manh trên má cô ấy. Vành mắt cô ấy vẫn còn hơi sưng, nhưng sự đau khổ đã biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp yên bình đến nao lòng.

Và rồi, tôi cảm nhận được một thứ khác. Thằng em của tôi, sau một đêm nghỉ ngơi no nê, lại đang ngóc đầu dậy chào buổi sáng một cách đầy hứng khởi. Nó cương cứng, nóng hổi, chọc thẳng vào phần bụng dưới mềm mại của An. Chết tiệt thật, cái bản năng chết tiệt này. Tôi cố gắng nhúc nhích, định kéo người ra một chút để tránh tình huống khó xử, nhưng hành động của tôi lại vô tình cọ xát vào người cô ấy.

An khẽ rên lên một tiếng trong giấc ngủ, đôi chân mày thanh tú hơi nhíu lại. Cô ấy cựa mình, dụi mặt sâu hơn vào ngực tôi, và trong một cử động vô thức, vùng bụng dưới của cô ấy lại ép sát hơn vào con quái vật của tôi.

“Grừ…” Tôi nghiến răng, cố gắng kìm nén tiếng gầm gừ trong cổ họng. Cảm giác da thịt mềm mại của cô ấy cọ vào đầu khấc của tôi qua một lớp chăn mỏng thật sự là một loại tra tấn ngọt ngào.

Dường như cảm nhận được sự khác thường, An bắt đầu tỉnh giấc. Hàng mi dài của cô ấy chớp chớp, rồi đôi mắt hạt dẻ từ từ mở ra, còn vương chút mơ màng. Cô ấy ngước lên nhìn tôi, mất vài giây để não bộ hoạt động trở lại.

Và rồi, cô ấy nhận ra.

Đầu tiên là nhận ra mình đang nằm trong vòng tay của một gã đàn ông.

Thứ hai là nhận ra mình đang hoàn toàn khoả thân.

Thứ ba là nhận ra có một vật cứng, nóng và khổng lồ đang chọc vào bụng mình.

Khuôn mặt An biến sắc nhanh như lật sách. Từ mơ màng chuyển sang ngạc nhiên, rồi đến hoảng hốt, và cuối cùng là một màu đỏ lựng lan từ cổ lên đến tận mang tai.

“A!”

Cô ấy hét lên một tiếng nho nhỏ, rồi dùng hết sức bình sinh đẩy tôi ra và ngồi bật dậy, cuống quýt kéo tấm chăn mỏng lên che lấy cơ thể trần trụi của mình. Hành động đột ngột của cô ấy khiến tôi mất đà, suýt nữa thì lăn khỏi chiếc giường đơn chật hẹp.

“Cậu… cậu…” An lắp bắp, một tay giữ chặt chăn, một tay chỉ vào tôi, nhưng lại không nói được thành lời. Vẻ mặt của cô ấy lúc này là một sự pha trộn giữa ngượng ngùng, tức giận và bối rối. Bức tường băng giá mà cô ấy luôn dựng lên giờ đây đã quay trở lại, thậm chí còn dày hơn trước.

Tôi thở dài, cũng ngồi dậy, không thèm che đậy cơ thể của mình. Con quái vật của tôi vẫn đang sừng sững, như một lời chào buổi sáng đầy khiêu khích.

“Chào buổi sáng,” tôi nói, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, dù mặt tôi cũng đang nóng bừng.

An liếc nhanh xuống dưới, rồi lại vội vàng nhìn đi chỗ khác, mặt càng đỏ hơn. “Đồ… đồ biến thái! Sao cậu không mặc quần áo vào?”

Tôi nhún vai. “Tối qua hình như có người nào đó đã lột sạch đồ của tôi ra mà nhỉ?”

Câu nói của tôi như một quả bom, làm sống lại toàn bộ ký ức về đêm qua trong đầu An. Tôi có thể thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt cô ấy. Cô ấy nhớ lại tất cả. Sự yếu đuối của mình, nụ hôn, lời cầu xin, và cả trận mây mưa điên cuồng sau đó.

Cô ấy không nói gì nữa, chỉ cúi gằm mặt xuống, mái tóc bạch kim rối bù che đi biểu cảm trên khuôn mặt. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn lại tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ. Không khí trở nên vô cùng ngượng nghịu.

Tôi biết cô ấy đang xấu hổ. Cái vỏ bọc mạnh mẽ, bất cần của cô ấy đã hoàn toàn vỡ vụn trước mặt tôi. Và bây giờ, cô ấy đang cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh vỡ để xây dựng lại nó. Tôi không nên dồn ép cô ấy.

Tôi đứng dậy, bước ra khỏi giường. “Cậu cứ nghỉ đi. Tôi đi tắm trước.”

Tôi đi thẳng vào phòng tắm, không ngoái đầu lại. Tiếng nước từ vòi hoa sen chảy xuống có lẽ là âm thanh giải thoát cho cả hai chúng tôi lúc này. Tôi đứng dưới làn nước mát, cố gắng gột rửa đi không chỉ sự ham muốn của buổi sáng, mà còn cả sự bối rối trong lòng. Mối quan hệ này sẽ đi về đâu đây?

Bình luận (0)

Để lại bình luận