Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đó là chiếc vòng cổ lục lạc cô đeo lần trước.

Toàn bộ quá trình cài khóa Hạ Cảnh không hề nói một lời, kéo mạnh khe hở chỉ vừa một ngón tay đằng sau chiếc vòng kim loại, rồi tóm lấy eo Dịch Nhữ.

“Đừng làm như vậy…! Buông tôi ra… Hạ Cảnh Chiêu… anh làm sao vậy, bình tĩnh lại đi!”

Bàn tay đang đặt trên eo đột nhiên bóp mạnh, lời nói của Dịch Nhữ bị sự đau đớn biến thành từng tiếng hừ.

Khi cô bình tĩnh lại, thì đã thấy eo của mình bị đặt vào giữa bức tường, phần thân trên của cô đã bị đặt ở phía bên kia bức tường đúng như dự đoán.

Dịch Nhữ không thể nhìn thấy đằng sau lưng mình.

Không gian tĩnh lặng hoàn toàn tách biệt với bên ngoài.

Một cảm giác ấm áp từ phía sau truyền đến, đôi bàn tay cứng như sắt nắm lấy cổ tay đang vùng vẫy của cô, sau khi giằng co một lúc, tay cô cũng bị kẹt vào hai lỗ tròn, cơ thể cô bị đặt lên ba cái lỗ duy nhất trên tường, chúng từ từ co lại cho đến khi vừa khít với cơ thể của Dịch Nhữ.

Dịch Nhữ hoàn toàn bị khống chế.

Đầu, thân trên và cánh tay ở bên này nhưng mông, chân và toàn bộ lòng bàn tay bị trói vào phía bên kia của bức tường.

Cô đối mặt với bóng tối tĩnh lặng, nhưng những phần riêng tư nhất của cơ thể vẫn lộ ra ngoài nhờ ánh đèn chói lóa.

“Hạ Cảnh Chiêu!”

“Thả tôi ra! Đây là giam giữ trái pháp!”

“Anh trả thù tôi đủ rồi, hãy để tôi đi ngay bây giờ, chúng ta sẽ coi như đã thanh toán hết nợ nần.”

Đột nhiên giọng nói của Dịch Nhữ thay đổi, một bàn tay to tách môi âm hộ của cô ra.

Dịch Nhữ bắt đầu đá chân điên cuồng, cố gắng tránh thoát khỏi bàn tay đó.

Bàn tay đó lập tức rời đi.

Nhưng ngay sau đó, cổ chân của Dịch Nhữ đã bị túm lấy, dang ra thật rộng, bị còng bởi chiếc vòng tay kim loại lạnh lẽo.

Bây giờ chân cô chỉ có thể đặt xuống mặt đất để giảm bớt lực cho eo và bụng.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, ngay sau đó, cơn đau thiêu đốt ập vào mông cô như bị điện giật, như muốn trừng phạt cô vậy, Dịch Nhữ bị đánh bất ngờ khiến toàn thân run rẩy.

“Ưm… á!”

Dịch Nhữ đau đớn kêu lên.

Đó hẳn là một cái roi hay thứ gì đó.

Nhưng cô không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào, bức tường này cách âm hoàn toàn với bên ngoài, cô còn không nghe thấy tiếng roi.

Bàn tay dịu dàng vuốt ve nơi vừa bị đánh, rồi những ngón tay lại di chuyển trở lại môi âm hộ lộ ra ngoài của cô, cùng với âm đế ở bên trên.

Đầu ngón tay có vết chai mỏng dần dần cọ xát miệng huyệt ẩm ướt, nhào nặn hạt đậu nhạy cảm.

Dịch Nhữ chưa bao giờ được chạm vào nơi này, trong phút chốc, như có một luồng điện tê dại lan ra khắp toàn thân, cảm giác ngứa ran khó chịu truyền từ lòng bàn chân đến da đầu, tốc độ của đối phương càng ngày càng nhanh, chất nhầy tiết ra từ hoa huyệt ẩm ướt cũng càng ngày càng nhiều, Dịch Nhữ nhanh chóng bị cảm giác tê dại này chiếm lấy đầu óc.

Bụng dưới của Dịch Nhữ co thắt dữ dội, cô đã đạt cao trào nhờ việc kích thích âm đế.

Đáng tiếc ngón tay kia vẫn không dừng lại mà còn tăng tốc, tiếp tục ép cô lên cao trào lần nữa, Dịch Nhữ lại rơi vào khoái cảm tê dại trước khi đạt cực khoái, hai chân cô khẽ run lên, vừa muốn trốn tránh nhưng cũng muốn nhiều hơn nữa.

Nhưng khi sắp đạt cao trào, các ngón tay đó lại dừng lại.

Mặc dù Dịch Nhữ cảm thấy khó chịu nhưng cô có thể chịu đựng được, cô hiểu rằng với sự thay đổi 180 độ như bây giờ của Hạ Cảnh Chiêu, thì đây chắc chắn chỉ mới là món khai vị, điều đáng sợ hơn vẫn còn chờ ở phía sau.

Cô lập tức dịu giọng, thở hổn hển: “Hạ Cảnh Chiêu, tôi biết anh có thể nghe thấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận