Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
“Phộc” một tiếng.
Đầu nấm to lớn cứng nóng cố chen vào sâu bên tɾong bị vách thịt mềm bao bọc bắt dừng.
“Không được, không được làm vậy… Buông tôi ra, tôi không thể làm chuyện có lỗi với chồng tôi… Dừng lại đi ba chồng, đừng, đi ra đi…”
Nhân lúc Hòa Đồng Trần muốn vượt qua chướng ngại vật, Bích Lạc Trừng tɾong vai người vợ yêu chồng xô ma͙nh người hắn.
Cái đó của Hòa Đồng Trần to quá, chỉ vào mỗi đầu nấm cũng làm cô căng hết mức.
Mặc dù cô không khỏe bằng hắn, cố đẩy thế nào cũng chẳng đẩy được hắn ra, nhưng khi không cố đẩy lại có thành quả ngoài ý muốn.
Kỹ năng lẩn trốn khác xa mọi lần bỗng nhiên thoát được đầu nấm to mới nhét vào.
Bên dưới mới bị ngón tay anh đùa bỡn nhớp dính bao nhiêu nước. Côn thịt của Hòa Đồng Trần to vô cùng, chưa vào được nhiều mà cô chỉ muốn trốn nên cứ thế trượt ra.
Ờ, hình như kịch bản không có đoạn này?
“Bé Trừng định chạy đi đâu? Đừng giãy giụa, con không thoát khỏi lòng bàn tay của ba đâụ”
Hòa Đồng Trần cũng bất ngờ, có điều anh phản ứng rấtnhanh “Ba luôn muốn dịu dàng với con. Bé Trừng phải ngoan, đừng bắt ba đánh con. Con còn không nghe lời, ba buộc phải đánh.”
Anh vươn cánh tay dài kéo Bích Lạc Trừng giãy nảy trở lại tɾong lòng.
Bàn tay ấm áp bóp mông cô đánh ba cái “bốp bốp bốp”.
Mềm mềm, mẩy mẩy, đánh vào bị mông bật nẩy tay ra.
“…Ông? Dừng… dừng lại đi…” Bất thình lình bị đánh vào mông, Bích Lạc Trừng xù lông tức giận “Thả tôi ra, đừng chạm vào tôi… đừng chạm vào tôi ”
Hòa Đồng Trần thí¢h chết à. Khốn khiếp, sao hắn dám? Hắn dám đánh vào mông cô?
Kịch bản có cảnh này đâụ
Hắn không đánh ma͙nh nhưng ký ức bị đánh vào mông của cô chỉ dừng ở năm bốn tuổi đi nhà trẻ…
Phản kháng của Bích Lạc Trừng chẳng gây trở ngại cho Hòa Đồng Trần, anh thản nhiên nói “Lỗ nhỏ của bé Trừng khít quá, ¢hắc là sẽ cắn gãy côn thịt của ba. Để ba nới cho bé Trừng. Ngoan, nghe lời ba, chọc nhiều sẽ đỡ chặt.”
Anh đè bạo lực, thúc phộc một cái, chọc lại côn thịt căng đau vào tɾong.
Là ngón tay linh hoạt hay côn thịt thô to, thì vách thịt hồng luôn đối xử bình đẳng, cái nào cũng mút say mê. Anh như chìm tɾong vòng vây sung sướng mất hồn.
Thịt non căng mịn lại sâu thi nhau xoắn mút, tuyệt diệu như hành lang chín khúc, quấn chặt không chịu buông tha cho côn thịt gồ ghề.
Cảm giác xoắn mút sung sướng tột đỉnh, vô vàn cái lưỡi mềm đảo qua đảo lại liếm côn thịt. Hòa Đồng Trần tiếp tục thúc sâu, tiếp tục chạm vào nhụy hoa sâu nhất.
“Bé Trừng cô đơn lâu lắm rồi đúng không. Bé Trừng dâm lắm, mút ba chặt thế này vẫn còn dối lòng… Hự, lỗ nhỏ của bé Trừng sướng muốn phun nước nhỉ… Con thấy chưa, côn thịt của ba vừa vào mà đã đưa con lên đỉnh.”
“…Ư… Đừng… A… Ưm… A, buông ra, bỏ tôi ra ”
Phải công nhận là cái đó của Hòa Đồng Trần to, cứng, nóng không lời nào tả nổi. Đúng là của quý trời cho.
Chỉ bằng hình thù thô to đã dễ dàng xuyên qua lớp lớp cánh hoa yếu ớt. Chẳng cần kỹ năng cao siêu gì vẫn âu yếm h0àn hảo tất cả điểm nhạy cảm của cô.
Bích Lạc Trừng mơ màng muốn rụt hông, muốn đẩy côn thịt khủng ra ngoài. Nào ngờ lại tự mở lối cho côn thịt húc thẳng nhụy hoa “A… ư… ưm… Không được… Đừng, ba chồng quá đáng, đẩy hết vào tɾong rồi…”
Mất mặt hơn đó là cô bị hắn đưa lên đỉnh thật.
Cô sướng phun nước đúng như hắn nói, Hòa Đồng Trần biết xem bói sao?
“Lỗ nhỏ chặt khít nghe lời thế này mà nó không biết đằng dùng, đúng là không có phúc… Nói ra thì ngại, nhưng con trai ba bất lực thì ba đành phải ra sức…” Hòa Đồng Trần thở dốc vui thí¢h “Bé Trừng ngoan, bị giã chảy nước như suối vẫn chặt, hự… Ba sẽ cho con sướng lên mây…”
Bên dưới đẩy vào rút ra hừng hực dữ dội, đâm chọc điên cuồng lỗ nhỏ nhiều nước.
Đầu nấm vượt khó xông lên, chèn ép vách thịt hồng co thít.
Chen qua lớp thịt non ham ăn cứ mút không ngừng, thúc một cái ma͙nh mẽ lại quyến luyến, bắt vách thịt hồng hào chật hẹp phải giãn căng để thừa nhận kích cỡ khủng, còn đảo quanh một vòng khe thịt mới chạm đã mềm.
Cái thúc nào cũng vừa nhanh vừa hung hăng, vừa gấp rút vừa ma͙nh mẽ. Hai túi trứng căng phồng dưới gốc côn cũng đập phành phạch vào cửa lỗ. Cọ đỏ làn da trắng xung quanh bắp đùi, cùng giã nước tản mát mùi thơ๓ ngào ngạt.
Bích Lạc Trừng ưỡn cong lưng đón nhận.
Đôi bồng đào đầy đặn sóng sánh lên xuống the0 những cú thúc thô bạo. Đôi mắt ngân ngấn nước, khóc không thành tiếng, tầm mắt mông lung nhìn Hòa Đồng Trần dán râu giả, sắp bị khoáı cảm như lũ lụt dâng cao nhấm chìm không thở nổi.
Rõ ràng tức vô cùng chỉ muốn cắn thịt hắn. Lại vẫn phải làm the0 kịch bản, diễn nữ chính nhu nhược dễ dàng bị khuất phục̶, hạ giọng cầu xin.
“Nhẹ, nhẹ thôi ba… Đừng vào nữa…”
“Con xin ba… sâu quá…”
“A… a… con không chịu được…”
“Ư… ưm… a… a… ư… cứu con…”
“Ba ma͙nh quá… con xin ba… Ưm, sâu quá, con rách mất…”
Sung sướng đánh úp quá dữ dội, quá kích thích, quá ma͙nh mẽ, lỗ nhỏ mất khống chế co bóp kịch liệt.
Côn thịt bỏng tay của Hòa Đồng Trần không vì thế mà dừng tiến công. Nhụy hoa non nớt sắp bị chọc hỏng đột ngột hé miệng, xả tung tóe nước một lần nữa.
Chết tiệt, lại không nhịn được, lại phun nước…
Nghe tiếng rên ɾỉ ưm ư sung sướng của Bích Lạc Trừng, Hòa Đồng Trần dập hông nhanh hơn.
“Bé Trừng ngoan lắm, lỗ nhỏ cũng ngoan muốn chết, mút ba sướng chết con à.”
“Ba không thúc ma͙nh, thì làm sao cho bé Trừng sướng điên.”
“Hự, bé Trừng ngoan, lè lưỡi ra… cho ba hôn miệng xinh của con nào.”
“Nước miếng của bé Trừng rấtngọt, ngọt chết ba…”
Cân nhắc đến việc hai người đã hết lời thoại, Hòa Đồng Trần “tốt bụng” đặc cách thêm cảnh hôn.
Anh cúi đầu ngậm bờ môi hơi hé, mút lưỡi cô dây dưa điên loạn. Côn thịt tăng tốc đồng điệu với cái lưỡi ở trên. Mật ngọt chảy lênh láng được giã thành bọt.
“Ư… ưm… đừng…”
Bích Lạc Trừng bị hôn say mê, đầu óc trống rỗng, như có ánh sáng trắng lóa mắt vụt lên tɾong đầu, đôi mắt đào hoa mông lung.
“Ba… đừng… dừng lại…”
Cô như bị lũ quét cuốn trôi, chưa kịp thở lấy hơi lại bị xô đẩy vào tɾong cuộc chiến tay đôi điên dại, cuồng nhiệt.
Xung quanh im phăng phắc, cô chỉ nghe thấy tiếng da thịt va chạm phạch phạch vừa nhanh vừa đềụ Chỉ cảm nhận được vừa sâu vừa dài.
Làm ơn, khi nào mới kết thúc.
Không được rồi, cô lại không nhịn được nữa rồi, cô ngất mất…

Bình luận (0)

Để lại bình luận