Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em sợ cô ấy nghe thấy sao?” Nhưng điều anh muốn chính là cô nghe thấy.

Trần Mỹ Lệ không sợ bị Trần Vân nghe thấy, ngược lại, cô ta hy vọng Trần Vân sẽ nghe thấy.

Trần Vân chỉ là người cô ta tìm đến để sinh con cho mình, cô ta không thể để Trần Vân chen chân vào mối quan hệ của cô ta với Tần Hạo Nam, cô ta muốn Trần Vân biết rằng Tần Hạo Nam vẫn luôn là anh rể của cô, là người đàn ông của cô ta.

Không có gì nhanh hơn tiếng kêu rên trên giường để cho Trần Vân biết.

“A… chồng… sướng quá… chồng cắm vào sâu thêm chút… a… thao em… tiểu huyệt bị anh thao hỏng rồi…. a… thao chết em đi chồng…” Trần Mỹ Lệ dùng tay tự an ủi, cố ý kêu lớn.

Trên thực tế, tất cả chỉ là màn trình diễn của một người, cô ta tự an ủi, tự dùng tay ấn vào âm đế, khoái cảm tràn ngập khiến cô ta choáng ngợp, chẳng bao lâu sau, cảm giác dễ chịu khi âm đế bị kích thích đã khiến cô ta cao trào.

“A… chồng ơi… em muốn ra… thao chết em… côn thịt của anh lớn quá… thao vợ sướng muốn chết…” Trần Mỹ Lệ lại chảy ra một đống dâm thủy, cả người bủn rủn ngã xuống mặt đất.

Cô ta bò về phía Tần Hạo Nam, giống như một con chó vẫy đuôi cầu xin sự thương xót: “Chồng… Hạo Nam, để em ăn côn thịt của anh, mau thao em… em trống rỗng quá… tiểu huyệt em rất nhớ côn thịt lớn của anh… thao em có được không? Thao thế nào cũng được…”

Tiểu huyệt của cô ta vẫn không cam lòng co rút, cô ta thực sự muốn… muốn côn thịt to lớn của anh thao cô ta.

Trước khi gả cho anh, cô ta đã bị rất nhiều côn thịt của đàn ông cắm, nhưng gả cho Tần Hạo Nam lại trở thành góa phụ, làm sao cô ta làm sao có thể chịu đựng được điều này?

Cô ta quỳ xuống định cởi cúc quần của Tần Hạo Nam nhưng Tần Hạo Nam đã né được.

Tần Hạo Nam đặt cốc cà phê xuống, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Tôi còn có việc ở công ty phải xử lý, em về ngủ trước đi.”

Trần Mỹ Lệ giống như một thanh sắt nóng đỏ bị nhúng vào trong nước đá, cô ta vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng Tần Hạo Nam không lạnh cũng không nóng, ngay cả nơi phía dưới cũng không cương cứng hoàn toàn, luôn ở trạng thái nửa mềm nửa cứng, giống như lúc cô ta bước vào.

Anh vậy mà không muốn làm tình với cô ta?

“Hảo Nam…”

“Nếu còn muốn giữ thân phận vợ của phú nhị đại thì trở về ngủ đi.” Tần Hạo Nam dùng giọng cảnh cáo nhìn cô ta.

Trần Mỹ Lệ biết đêm nay không thể, vì thế chật vật đứng dậy, mặc váy hai dây, vuốt thẳng nếp nhăn rồi cười nói: “Hạo Nam, muốn thao em thì nhớ nói với em, đương nhiên, anh muốn thao Trần Vân cũng được, để em ấy có thể mang thai đứa con của chúng ta càng sớm càng tốt.”

Nói xong cô ta quay người rời đi không thèm ngoảnh lại.

Tần Hạo Nam nhìn vết bẩn trên bàn, cảm thấy vô cùng chán ghét, anh đứng dậy rời khỏi thư phòng, đi đến phòng ngủ của Trần Vân, gõ cửa.

Anh nghĩ, đêm nay nhất địch phải trừng phạt cô vì cô không nghe lời.

Nhưng Trần Vân căn bản không cho anh cơ hội này.

Trần Vân không mở cửa cho anh.

Tần Hạo Nam tức giận đi tới đi lui, muốn đặt chân đạp cửa, lại sợ cô ngủ thật, nhưng trong lòng anh biết cô đang tránh mặt anh.

Nghĩ nghĩ, Tần Hạo Nam lấy điện thoại di động ra gọi điện.

“Là tôi, tôi nhớ thư kí của cậu rất quen thuộc với Trần Mỹ Lệ?”

Đầu bên kia truyền đến một giọng nói sợ hãi: “Không có chuyện đó, anh Tần, anh đừng hiểu lầm.”

“Nghĩ cách để thư ký của cậu đưa Trần Mỹ Lệ đi chơi, một tháng nữa mới được về, ngày mai tôi muốn thấy kết quả.”

Nói xong, anh trực tiếp cúp điện thoại, nhìn cánh cửa phòng ngủ vô tình đóng chặt rồi nghĩ thầm, cô không phải sợ Trần Mỹ Lệ sao, vậy thì anh sẽ đuổi Trần Mỹ Lệ đi, để xem cô có lý do gì để tránh mặt anh không.

……

Sáng sớm hôm sau, Trần Vân tỉnh dậy, nhìn chằm chằm vào quầng thâm dưới mắt, cô đã nghe thấy tiếng rên rỉ của chị họ mình đêm qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận