Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, Xuân Vũ thức dậy trong vòng tay Lý Thước. Ánh nắng chan hòa chiếu vào phòng. Cô nhìn khuôn mặt đang ngủ say của người đàn ông bên cạnh, lòng trào dâng một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào.
Có lẽ… cô nên cho anh, và cho chính mình một cơ hội.
Lý Thước cựa mình tỉnh dậy, thấy cô đang nhìn mình chằm chằm liền mỉm cười, hôn chụt vào môi cô một cái: “Chào buổi sáng, bà xã.”
“Ai là bà xã anh.” Xuân Vũ đẩy anh ra, đỏ mặt chạy vào phòng tắm.
Lý Thước cười lớn, tâm trạng phơi phới. Anh biết, con thỏ nhỏ này sắp thuộc về anh rồi.
Anh lái xe đưa Xuân Vũ đi làm. Đến nơi, anh nắm tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Chiều anh đón nhé.”
“Ừm.” Xuân Vũ gật đầu, mỉm cười e thẹn rồi bước vào công ty.
Cả ngày hôm đó, Xuân Vũ làm việc trong tâm trạng lâng lâng vui sướng. Các đồng nghiệp trêu chọc: “Tiểu Vũ hôm nay có chuyện gì vui thế? Mặt mày hớn hở như hoa nở vậy?”
Cô chỉ cười trừ không đáp.
Chiều tan tầm, Xuân Vũ bước ra cổng, thấy chiếc xe quen thuộc của Lý Thước đã đợi sẵn. Cô vui vẻ chạy tới.
Nhưng nụ cười trên môi cô vụt tắt khi thấy một người phụ nữ lạ mặt đang đứng nói chuyện với Lý Thước qua cửa kính xe. Người phụ nữ đó trông rất sang trọng, quý phái, và… rất quen mắt.
Đó chính là người phụ nữ đã đi cùng Lý Thước vào nhà hàng Nhật hôm nọ – khách VIP giàu có mà Trương Lệ từng nhắc đến.
Xuân Vũ khựng lại, cảm giác bất an dâng lên. Cô định lùi lại thì Lý Thước đã nhìn thấy cô. Anh vẫy tay gọi: “Xuân Vũ, lại đây!”
Người phụ nữ kia quay lại nhìn Xuân Vũ, ánh mắt sắc sảo đánh giá cô từ đầu đến chân, rồi nhếch mép cười đầy ẩn ý với Lý Thước: “Đây là ‘thú vui mới’ của cậu à? Trông cũng được đấy, nhưng có vẻ hơi non.”
Lý Thước không cười, giọng lạnh lùng: “Chị Lan, xin tự trọng. Đây là bạn gái tôi.”
“Bạn gái?” Người phụ nữ tên Lan bật cười khanh khách. “Cậu mà cũng có bạn gái nghiêm túc á? Thôi được rồi, không làm phiền cậu chim chuột nữa. Nhớ cuộc hẹn tối nay đấy nhé.”
Nói rồi, bà ta bước lên chiếc xe sang trọng đậu gần đó, phóng đi.
Xuân Vũ đi tới, mặt không cảm xúc. “Bà ta là ai?”
“Khách hàng thôi.” Lý Thước mở cửa cho cô. “Lên xe đi.”
“Tối nay anh có hẹn với bà ta à?” Xuân Vũ hỏi tiếp, không chịu lên xe.
“Bàn chuyện làm ăn thôi mà. Em đừng nghĩ linh tinh.” Lý Thước giải thích, nhưng ánh mắt có chút lảng tránh.
Xuân Vũ nhìn anh, lòng chùng xuống. Niềm tin vừa mới nhen nhóm lại bị lung lay. Cô có nên tin anh không? Hay anh vẫn chỉ coi cô là một món đồ chơi, còn bên ngoài vẫn dây dưa với những người phụ nữ giàu có khác?
“Em mệt, muốn về nghỉ.” Cô nói lạnh lùng, rồi chui vào xe, quay mặt ra cửa sổ, không nói thêm lời nào.
Lý Thước thở dài, biết là cô đang ghen và nghi ngờ. Anh lái xe đi, trong lòng thầm tính toán làm sao để giải quyết rắc rối này và chiếm trọn niềm tin của cô gái nhỏ bướng bỉnh này.
Cuộc tình của họ, dường như vẫn còn rất nhiều chông gai phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận