Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Hoài Châu lấy chìa khóa dự phòng, nhẹ nhàng mở cửa. Vừa bước chân vào phòng, y đã bị một cái gối bay đến trúng ngực, y nhặt cái gối rơi dưới đất lên, đặt sang một bên: “Ai làm em tức giận thế? Nói cho tôi nghe nào.”

Đầu óc Phương Uyển bây giờ rối bời một mảnh, cảm giác tủi thân và sợ hãi âm ỉ trong lòng cả ngày, giờ phút này đều bộc phát hết ra trước mặt người đàn ông. Rõ ràng trước đây tính tình cô không kiêu căng như thế này, nhưng trước mặt Lục Hoài Châu, cô không tự chủ được mà cứ bộc lộ ra hết.

Cô hít sâu một hơi, như là đã quyết định rồi: “Ba, bây giờ trong nhà đã ít người hơn rồi, trên lầu còn trống một phòng, ba có thể lên đó ngủ.”

Người đàn ông đột nhiên nghiêng người về phía trước, áp lên người cô, tay cũng đặt lên lưng cô mà nhẹ nhàng xoa xoa, giúp cô xoa bóp chỗ đau lưng do mang thai mà có: “Sao đột nhiên lại nói như vậy?”

Tuy rằng không bật đèn, nhìn không rõ vẻ mặt của Lục Hoài Châu, nhưng Phương Uyển biết y đang tức giận. Bầu không khí vốn ấm áp lập tức trở nên lạnh như băng, cô cắn răng nói hết những điều mình muốn nói: “Sau này chúng ta đừng như vậy nữa, con là con dâu của ba…”

“Đừng như vậy? Là như thế này, hay là như thế này?”

Bàn tay của Lục Hoài Châu đang ôm sau eo cô hơi dùng lực, đem cô siết trong lòng ngực, tay còn lại qua lớp áo chụp lấy một bên vú của cô. Y cúi đầu gặm lấy môi cô, trong phòng cực kỳ yên tĩnh, khiến tiếng hôn mút ướt át vang lên càng thêm rõ rệt.

Phương Uyển chỉ mặc một chiếc váy ngủ rộng thùng thình, thực sự rất thuận tiện cho bàn tay của một người đàn ông kia mò vào khám phá. Ngay khi cô thở hổn hển, thả lỏng sau cái hôn dài, Lục Hoài Châu đã sờ đến nơi ngọt ngào giữa hai chân cô.

“Không được! Ba! Con không muốn tiếp tục thế này nữa…” Phương Uyển vất vả lắm mới tỉnh táo lại khỏi cơn mê muội vì nụ hôn kia, vừa hoàn hồn thì phát hiện ngay cả quần lót cũng bị y lột đi rồi.

Phương Uyển không biết đây có phải là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cô hay không, nhưng cô cảm thấy đây là sự lựa chọn tốt nhất cho hai người họ vào lúc này. Cô không thể trở thành chướng ngại cho tiền đồ của ba chồng được, hơn nữa, cô cũng phải xem xét cho hoàn cảnh trưởng thành sau này của con mình nữa.

Lục Hoài Châu ngẩng đầu liếc cô một cái, trong mắt rõ ràng tràn đầy xuân thủy, cả người mềm nhũn, vậy mà miệng vẫn không ngừng líu lo những câu khiến y khó chịu: “Nhưng em đã ướt rồi này.”

Giọng nói trầm ấm từ tính, nhưng trong giọng điệu lại có vẻ lãnh đạm hiếm có, khiến Phương Uyển nhất thời thất thần, rồi lại vì câu nói này mà cảm thấy khổ sở.

Ngón trỏ vừa tiến vào trong huyệt nhỏ ướt át là đã bị kẹp chặt, không thể ra mà cũng chẳng thể vào. Y như trấn an mà hôn lên đỉnh bụng căng tròn của cô: “Thả lỏng một chút, chặt quá.”

Phản ứng của thân thể là thật thà nhất, không lừa được người, cho dù Phương Uyển không muốn, cơ thể cô cũng rất nhanh chóng mà tiếp nhận sự xâm nhập của người đàn ông này. Ngón tay y khuấy động dịch thể trong hoa huyệt, vách tường bên trong bị mài cọ cùng kèm tiếng nước ướt át, rất nhanh Phương Uyển đã chịu không nổi mà bắt đầu nhỏ giọng nức nở.

Cô dần dần quen với việc ba ngón tay đồng thời ra vào bên trong cơ thể mình. Lục Hoài Châu dùng nhiều thủ pháp khác nhau để mò ra những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, ngón tay y hơn cong lại, tấn công vào điểm gồ trên vách thịt bên trong huyệt nhỏ, Phương Uyển cảm thấy thoải mái đến độ mũi chân cũng căng ra.

Ngay khi cô sắp hoàn toàn sa vào trong khoái cảm này, Lục Hoài Châu lại đột nhiên rút ngón tay ra. Ngón tay dính đầy nước dâm của cô chỉ đảo quanh miệng huyệt để kiểm tra chứ nhất quyết không chịu tiến vào cái nơi ngứa ngáy nằm sâu bên trong.

Phương Uyển còn đang ngay thời điểm ý loạn tình mê, cảm giác trống rỗng dày vò tinh thần cô. Lục Hoài Châu thậm chí còn thấy cô hơi nâng mông lên, vặn vẹo để cọ lên ngón tay y, chứ nhất quyết không chủ động mở miệng xin y.

Huyệt nhỏ không được thỏa mãn ra sức mút mạnh, hút ngón tay đang để nơi cửa huyệt lún vào bên trong một chút. Phương Uyển khẽ kêu một tiếng, nhưng ngón tay vừa mới được cái miệng bên dưới của cô ăn vào một chút lại đã bị rút ra. Cảm giác trống rỗng càng lúc càng mãnh liệt, cô gần như muốn mở miệng cầu xin y thương xót.

“Còn muốn nữa không?” Người đàn ông lau vệt nước dâm lên làn da cô, hơn nữa còn rất thích bôi lên cái bụng nhô ra của cô, khiến nó trở nên ướt đẫm.

Ngón tay y chỉ lớt qua nhưng lại khiến nơi da thịt bị chạm vào giống như bị lửa đốt, dục vọng của Phương Uyển giờ phút này đã phá tan mọi gông xiềng. Thay vì nghẹn ngào van xin như trước, cô lại vô cùng khát khao mà mời gọi: “Con muốn… Ba đừng lấy nó ra… Xin ba… Ba… Ba ơi… Xin ba…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận