Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng tắm rộng lớn sang trọng, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút. Phỉ Y Hân ngâm mình trong bồn tắm đầy bọt, cố gắng dùng nước nóng để xua đi sự mệt mỏi và những suy nghĩ rối bời trong đầu.
“Cơ thể của em và tôi rất phù hợp!” Câu nói của Hoắc Đông Thần cứ văng vẳng bên tai cô như một lời nguyền.
Phù hợp cái con khỉ mốc! Hắn chỉ muốn tìm cớ để ngủ với cô thôi!
Cô nhìn những dấu hôn tím bầm trên ngực, trên đùi mình mà tức anh ách. Tên cầm thú này, hắn là chó hay sao mà cắn lắm thế?
Tắm xong, Phỉ Y Hân bước ra khỏi bồn, với tay lấy chiếc khăn tắm. Nhưng hỡi ôi, cô quên mất một điều quan trọng: Cô không mang quần áo vào đây!
Quần áo tối qua của cô đã bị hắn xé nát, vứt vương vãi ngoài sàn nhà. Chiếc khăn tắm trong phòng tắm này lại chỉ là loại nhỏ, quấn được bên trên thì hở bên dưới, quấn bên dưới thì hở bên trên.
“Làm sao bây giờ?” Cô đi đi lại lại trong phòng tắm, lo lắng.
Cô hé cửa nhìn ra ngoài. Căn phòng trống trơn, không thấy bóng dáng Hoắc Đông Thần đâu. Có lẽ hắn đã ra ngoài hoặc xuống nhà rồi.
Cơ hội đây rồi!
Phỉ Y Hân hít sâu một hơi, quyết định liều mình. Cô quấn chiếc khăn tắm nhỏ quanh ngực, rón rén mở cửa bước ra, định chạy nhanh đến tủ quần áo (hy vọng trong đó có áo choàng tắm hoặc sơ mi của hắn) hoặc ít nhất là lấy lại cái chăn trên giường.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Vừa bước được vài bước, cánh cửa phòng ngủ bật mở.
Hoắc Đông Thần bước vào, trên tay cầm một bộ quần áo nữ mới tinh. Hắn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền đứng hình.
Phỉ Y Hân với mái tóc ướt đẫm xõa dài trên vai, làn da sau khi tắm trắng hồng, mịn màng như sứ. Chiếc khăn tắm bé xíu chỉ che được vòng một, để lộ vòng eo thon gọn, rốn nhỏ xinh và đôi chân dài miên man. Quan trọng nhất là… nơi tư mật bên dưới chỉ được che chắn hờ hững, lấp ló đầy khiêu khích.
“Áaaaa!!!” Phỉ Y Hân hét lên, vội vàng ngồi thụp xuống, co rúm người lại, dùng tay che chắn những chỗ cần che. “Anh… Anh ra ngoài đi! Đồ lưu manh!”
Hoắc Đông Thần nuốt khan, yết hầu chuyển động. Hình ảnh này còn kích thích hơn cả khi cô khỏa thân hoàn toàn. Hắn đóng cửa lại, khóa chốt, rồi chậm rãi tiến về phía cô, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu đốt cô.
“Tôi mang đồ đến cho em, em lại đón tiếp tôi nồng nhiệt thế này sao?”
“Ai cần anh mang đồ! Anh để đó rồi ra ngoài ngay!”
Hoắc Đông Thần không nghe, hắn vứt bộ quần áo sang một bên ghế, đi tới trước mặt cô, cúi xuống bế bổng cô lên.
“A… Thả tôi xuống!” Phỉ Y Hân giãy giụa, chiếc khăn tắm mong manh trên người tuột ra, rơi xuống sàn. Giờ thì cô hoàn toàn trần trụi trong vòng tay hắn.
Hoắc Đông Thần đặt cô xuống giường, ngay lập tức đè lên. Hắn nhìn cơ thể tuyệt mỹ dưới thân mình, giọng khàn đặc: “Em lại quyến rũ tôi.”
“Tôi không có! Là tại anh vào không gõ cửa!”
“Miệng lưỡi cứng cỏi lắm.” Hắn cúi xuống hôn cô, bàn tay bắt đầu chu du khắp cơ thể cô. “Để xem lát nữa cái miệng này còn cứng được không, hay chỉ biết rên rỉ gọi tên tôi.”
Hắn hôn lên cổ, ngực, bụng cô, để lại những dấu hôn mới chồng lên dấu hôn cũ. Tay hắn tách hai chân cô ra, ngón tay thâm nhập vào bên trong hoa huyệt vẫn còn ẩm ướt.
“Ưm… đừng… Hoắc Đông Thần…” Phỉ Y Hân rên rỉ, cơ thể cô phản bội cô, bắt đầu tiết ra mật dịch chào đón hắn.
“Xem này, nó đang cắn chặt tay tôi, nó nhớ tôi rồi.” Hắn cười tà, rút tay ra, thay thế bằng cự long đang cương cứng cực độ của mình.
Hắn từ từ tiến vào, lấp đầy sự trống rỗng trong cô. Cảm giác căng đầy, trọn vẹn khiến cả hai cùng thở hắt ra thỏa mãn.
“Nói đi, em có đồng ý làm bạn giường của tôi không?” Hắn vừa di chuyển nhịp nhàng, vừa hỏi, ép buộc cô phải trả lời trong tình cảnh này.
“A… ưm… không…”
Hắn thúc mạnh một cái vào điểm G.
“Á…!”
“Có đồng ý không?”
Mỗi lần hỏi là một lần thúc mạnh. Phỉ Y Hân không chịu nổi sự tra tấn ngọt ngào này, đầu óc quay cuồng, lí trí tan biến.
“Đồng ý… tôi đồng ý… a… nhanh lên…”
Hoắc Đông Thần cười đắc thắng. Hắn bắt đầu tăng tốc, đưa cô lên đỉnh vu sơn, dìm cô trong bể tình dục vọng. Kế hoạch thu phục cô gái nhỏ bướng bỉnh này, bước đầu đã thành công mỹ mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận