Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban đầu chân cô vòng quanh thắt lưng anh vô lực buông xuống, sau đó lại giẫm lên bắp chân của anh cọ cọ, bắt đầu cầu xin tha thứ: “Em không muốn, Khương Yển, em không muốn làm nữa, đủ rồi…”

Tiếng cầu xin tha thứ nũng nịu này vừa thốt, lập tức làm cho Khương Yển cảm thấy mặt mũi và tôn nghiêm của mình đều đã trở lại.
Vẫn còn rất sớm khi sức của anh đạt đến đỉnh, vừa mới bắt đầu thì đã muốn kêu kết thúc, làm sao có dễ dàng như vậy!
Phía dưới của anh ra vào càng thêm mãnh liệt, cái mông kia đè lên khiến cho Trần Vũ Hàm lúc này cũng không còn sức lực để thuận theo anh.
Cô buông chân mềm mại xuống, chỉ nâng cằm và rêи ɾỉ vô thức.
Rõ ràng cô nằm trên giường không hề động đậy, nhưng bây giờ, sao lại cảm thấy mệt mỏi như vậy, giống như toàn bộ lực eo mà Khương Yển nhận được đều truyền sang bên cạnh cô, khiến cô luôn cảm thấy lưng dưới đau nhức.
Tầm mắt Trần Vũ Hàm bị ánh đèn trong phòng lắc qua lại trở nên rõ ràng, cơ bắp cả người Khương Yển đều căng cứng đến mức run rẩy không ngừng xuất hiện trong tầm mắt cô.
Cô rút cái chân mình bị Khương Yển ôm chặt lấy trên vai, bắt đầu xoay người nâng vai lên.
Khương Yển không biết cô muốn làm cái gì, buông lỏng lực giữ chân cô, cũng tạm dừng việc đưa gậy thịt vào bên trong.
Anh mệt đến hô hấp trở nên có chút nặng nề, ánh mắt anh dán chặt vào người Trần Vũ Hàm đã bị tìиɧ ɖu͙© nhuộm đến mê ly, muốn nhìn xem cô rốt cuộc muốn làm gì.
Hiện tại trong đầu Trần Vũ Hàm chỉ có một ý nghĩ, cô phải chạy xa một chút, giữ khoảng cách với Khương Yển rồi nói sau, cô cảm thấy mình thực sự sắp bị anh thao chết trên giường, bụng dưới bị gậy thịt của anh chen vào căng trướng khó chịu.
Chỉ là giữa hông của cô còn bị thân thể Khương Yển quỳ chặn, chân bị buông xuống rồi bị anh lấy lên lại, vẫn không thể vòng qua anh mà hoàn toàn xoay người sang một bên, chỉ có thể nghiêng người ra ngoài như vậy.
Dươиɠ ѵậŧ rõ ràng đang bị trượt ra ngoài, thấy cô đã dụi đầu ra khỏi giường, Khương Yển vươn tay ôm eo mềm của cô kéo lại, qυყ đầυ lại hung hăng đâm vào cổ tử ©υиɠ vươn đến chỗ sâu.
“Ừm a… ư, thật sự không cần, quá trướng, quá lớn rồi…”
Cô lắc đầu khóc hét lên, vươn tay nắm hai cái mép giường rồi thò tay xuống phía dưới vuốt ve bụng dưới của mình.
Cách làn da, cô đều có thể ấn ra đường nét nông cạn của con gà gừng, bụng cô thắt lại, huyệt đạo co rút liên tục, môi âʍ ɦộ hút chặt vào gốc cây gậy thịt của anh không có cách nào khép lại được.
“Sao lại vô dụng như vậy? Mới làm được bao lâu mà đã kêu không cần nữa? ”
Khương Yển nhìn dáng vẻ khó chịu của cô, trong lòng do dự có nên hôm nay dừng lại ở đây hay không.
Anh cũng nghẹn đến khó chịu, vốn muốn xuất tinh trên đỉnh điểm của tìиɧ ɖu͙©, nhưng bây giờ những kɧoáı ©ảʍ đó đã nhanh chóng bị kìm nén khiến bản thân mình bình tĩnh lại.
“Vậy em dùng tay giúp anh đi.”
Anh nói tiếp, nắm lấy tay cô cọ về phía vị trí dưới thắt lưng và bụng mình, dùng đầu ngón tay cô cọ qua đám lôиɠ ʍυ đen cứng phía dưới, đồng thời gậy thịt của anh đang từ từ rút ra.
Anh tràn đầy bất đắc dĩ khi cúi đầu nhìn gậy thịt dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠ rời khỏi sào huyệt ấm áp, trong lòng cảm giác vô cùng mất mát.
Nghe lời anh, dưới thân không còn truyền đến cảm giác va chạm khiến người ta có chút không kịp ứng phó, làm cho Trần Vũ Hàm rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, cần một chút thời gian để ổn định lại nhịp tim vốn đã hoàn toàn mất nhịp của mình.
Nhưng cảm giác trống rỗng cứ theo đó mà đến rồi tăng lên từng chút một.
Hoa huyệt lúc đầu bị sưng tấy lên cũng không còn có gậy thịt chặn ở bên kia, cô luôn cảm giác những miếng thịt mềm kia bớt đi một chút cũng không khiến cho cô yên lòng, cô vặn vẹo thân thể không yên, âm thầm tiến lại gần chỗ riêng tư của anh một chút, khi qυყ đầυ một lần nữa phá vỡ những vách thịt kia, cảm giác sảng khoái sau khi bình tĩnh lại lại lần nữa bốc lên khiến cho cô cảm thấy thỏa mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận