Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn vẻ mặt vô tội, ngược lại Kiều Doãn Ân một hồi khiếp đảm. Nàng ngược lại nhìn về phía Phượng Dạ Hoàng.

Phượng Dạ Hoàng đối với nàng phác thảo môi cười,“Tới đây.”

Kiều Doãn Ân sững sờ nhưng vẫn tiến lên.

“A!” Nàng kêu đau, bị hắn đá ngã trên mặt đất, tóc bị lực mạnh kéo lấy.

“Cô cho rằng cô có tư cách sinh hạ hài tử của Phượng gia sao?” Phượng Dạ Hoàng nhu hòa nói, nhưng lại làm cho người từ đáy lòng run rẩy.

“Không phải, em······” Cặp môi đỏ mọng khẽ run, nàng chứa đựng lệ,“Em là nói đùa thôi.”

“Nói đùa?” Hắn trầm ngâm, buông ra tóc nàng,“Như vậy thì tốt, bất quá cô phải biết rằng, nói đùa hay là thật, cô thông minh như vậy, nên biết cái gì có thể đùa có thể cái gì không thể đùa, còn có việc sao?”

“Không có.” Nàng lắc đầu.

“Vậy đi ra ngoài đi!”

Phảng phất như tử tù tìm được đặc xá, Kiều Doãn Ân một khắc cũng không dám ở lâu rất nhanh rời đi cái văn phòng hội trưởng hội học sinh làm nàng sợ này.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm tàn nhẫn vô tình làm cho lòng người băng giá, thật làm cho người hoài nghi máu của bọn hắn có phải là máu lạnh.

Một mực không nói chuyện Tô Mộ Thu đáy lòng hơi lạnh, vì Kiều Doãn Ân cảm thấy bi ai đồng tình, nàng nhận ra nàng ta, Kiều Doãn Ân, cháu gái của nguyên lão chính giới – Kiều Chấn của Nhật Bản, trước khi gặp Phượng Dạ Hoàn, nổi tiếng trong giới thượng lưu nhờ vào thông tuệ cùng lãnh diễm, không nghĩ tới gặp Phượng Dạ Hoàng, lại trở nên mất lý trí, lại vọng tưởng dùng hài tử có thể lay động nam nhân vô tình vô tâm.

Thở dài một tiếng, Tô Mộ Thu thân thể nhỏ nhắn bị một đôi đại chưởng bế lên, nơi nàng vừa ngồi qua, quần tây đen đồng phục bên ngoài là cự đại nam nhân trụ thẳng tắp.

Phượng Dạ Diễm đem nàng đặt ở trên bàn sách, kéo váy của nàng đến thắt lưng, đẩy ra bắp đùi nàng, nâng đầu gối nàng lên, hoa huyệt sưng đỏ ướt sũng lộ ra trong không khí, tiểu huyệt khẽ nhếch miệng nhỏ nhất thời không cách nào khép kín, mật dịch ồ ồ chảy ra, nhỏ tại gỗ lim trên bàn hình thành một vũng nước trắng đục.

Hắn gầm nhẹ một tiếng, cúi thấp đầu chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của nàng, phách đạo giữ lấy cùng bừa bãi mút cắn, một tay lung tung kéo khóa quần xuống, lấy ra lửa nóng gắng gượng, động thân một cái, vội vàng đem cự đại mình đưa vào trong cơ thể nàng.

Cảm nhận được ngoại vật xâm nhập, vách tường hoa huyệt mẫn cảm chăm chú quấn lấy lửa nóng nam nhân.

Hắn kêu rên, kéo đùi trái nàng ra đặt trên cánh tay phải tráng kiện của hắn, hung hăng kéo ra đưa vào,“Em thật sự là một cái trời sinh tiểu yêu tinh.”

“Ân a ······ ô ····”

Thân thể đã quen bọn họ yêu thương khoái cảm dâng lên như thủy triều, hắn không hề để ý nàng có hay không thừa nhận quá nhiều, nhanh mà mạnh mẽ kéo ra đưa vào, nàng chỉ có thể bị động vô lực mặc hắn luật động.

Ý thức dần dần mơ hồ, trong hoa huyệt một cổ nóng rực tinh dịch phun vào, nóng làm nàng có chút run rẩy, một giây sau thật sâu lâm vào bóng đen.

Mà trên người nàng Phượng Dạ Diễm lại vẫn là không biết thoả mãn luật động lên ·······

Tô Mộ Thu đứng ở trong toilet, vuốt nhẹ vùng bụng bằng phẳng không một chút nhô lên, vẻ mặt không ngờ, nàng cầm lấy cây que nhỏ để ở trên bồn rửa tay, sững sờ nhìn xem trên mặt que hiện lên hai cái vạch nhỏ màu đỏ chướng mắt, nàng vẫn ko thể tin được việc xảy ra trước mắt.

Tháng này không có kinh nguyệt, nàng lại không có để ý tới, cứ cho là do không ăn uống đầy đủ, là hậu quả của việc dinh dưỡng không đủ, nếu như không phải ngày hôm qua Kiều Doãn Ân nhắc tới chuyện có thai, nàng sẽ không nghĩ tới đi mua que thử thai kiểm tra xem mình có phải có thai hay không.

Nàng thật là ngu! Vì cái gì không biết tránh thai. Làm sao bây giờ? Muốn nói cho bọn hắn biết sao?

Nàng lắc đầu.

Ngày hôm qua lời nói vô tình của bọn họ vẫn còn vang vẳng trong tai, nàng không phải không biết bọn họ tàn nhẫn. Nàng sẽ bị đánh chứ? Không!

Nàng khẽ vuốt bụng, vẻ mặt nhu hòa. Vừa nghĩ tới bên trong có cục cưng, nội tâm của nàng tựu dâng lên thật sâu cảm động, đó là cục cưng, cục cưng thuộc về nàng, cùng chung cốt nhục với nàng. Đây là thiên tính của người mẹ a! Nàng sẽ không bỏ đứa bé này nhưng là phải làm sao bây giờ? Trốn sao? Có thể chạy trốn tới đâu? Phượng gia thế lực trải rộng toàn bộ thế giới, hơn nữa, còn có mẹ ·····

Nàng cau chặt lông mày, khuôn mặt nhỏ nhắn đan xen bất an, sợ hãi cùng với mờ mịt phức tạp biểu lộ.

“Thu nhi, cậu khỏe ko?” Nam Cung Phi Phi ở bên ngoài hô.

“Tớ ra liền đây.”

Tô Mộ Thu cắn cắn môi, dùng khăn giấy đem que thử thai bao bọc lấy giữ tại lòng bàn tay, sau đó mới mở cửa.

“Thu nhi, cậu có phải hay không tiêu chảy?”

Nam Cung Phi Phi lo lắng nhìn xem sắc mặt hơi có vẻ tái nhợt Tô Mộ Thu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận