Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tần Khiêm! Anh làm gì vậy? Buông ra!”
Vân Khê hoảng hốt kêu lên, nhưng tiếng hét nhanh chóng bị chặn lại bởi một nụ hôn hung bạo. Tần Khiêm như một con thú hoang bị chọc giận, hắn ngấu nghiến đôi môi cô, cắn mút đến bật máu. Hắn muốn trừng phạt cái miệng nhỏ xinh chuyên nói những lời khiến hắn đau lòng, muốn xóa sạch sự nghi ngờ trong mắt cô.
Bàn tay to lớn của hắn du ngoạn khắp cơ thể cô, thô bạo xoa nắn bầu ngực, để lại những dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng tuyết. Không có màn dạo đầu dịu dàng, không có những lời âu yếm, chỉ có dục vọng nguyên thủy và sự chiếm hữu cuồng loạn.
Vân Khê đau đớn, nước mắt trào ra. Cô cố gắng đẩy hắn ra nhưng vô ích. Hai chân cô bị hắn tách rộng, đầu gối bị ép sát xuống nệm.
Tần Khiêm một tay giữ chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, tay kia cầm lấy cự long đang căng cứng đến phát đau của mình, không chút do dự thúc mạnh vào hoa huyệt khô khốc.
“A…” Vân Khê hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể cong lên như con tôm. Sự xâm nhập đột ngột và thô bạo khiến cô cảm thấy như bị xé toạc.
“Thả lỏng ra! Em muốn kẹp đứt anh sao?” Tần Khiêm gầm gừ, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Hắn cũng đau, bên trong cô chặt khít và khô rít, cản trở sự tiến công của hắn.
Hắn cúi xuống, liếm láp lên cổ cô, tay tìm xuống điểm mẫn cảm giữa hai chân, cố gắng khơi gợi chút dịch nhờn để bôi trơn. Vân Khê cắn chặt môi, cố gắng không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng cơ thể phản bội lại dần mềm nhũn dưới kỹ thuật điêu luyện của hắn.
Khi cảm thấy bên dưới đã có chút ẩm ướt, Tần Khiêm bắt đầu luật động. Ban đầu chậm rãi, rồi nhanh dần, mạnh bạo như vũ bão. Hắn thúc vào thật sâu, thật mạnh, như muốn đóng đinh cô xuống giường, muốn khắc ghi dấu ấn của mình vào tận sâu trong tử cung cô.
“Nói! Em là của ai?” Hắn vừa thúc vừa hỏi, giọng khàn đặc.
“Ưm… đau… nhẹ thôi…”
“Nói! Em muốn sinh con cho ai?”
“Không… tôi không muốn…”
Câu trả lời bướng bỉnh của cô như dầu đổ vào lửa. Tần Khiêm điên tiết, thúc mạnh hơn nữa, va chạm tạo nên tiếng “bạch bạch” vang dội khắp phòng.
Đột nhiên, Vân Khê cảm thấy bụng dưới đau quặn thắt. Một cơn đau âm ỉ, quen thuộc nhưng lại đến không đúng lúc chút nào. Cùng lúc đó, một dòng dịch ấm nóng trào ra từ bên trong, ồ ạt và khác thường.
Tần Khiêm đang hăng say vận động, chuẩn bị leo lên đỉnh vinh quang thì bỗng cảm thấy “cậu nhỏ” trượt đi trong một vũng dịch trơn tuột, ấm nóng lạ thường. Hắn dừng lại, nhíu mày, cúi xuống nhìn.
Trên ga giường trắng tinh, ngay dưới hông Vân Khê, một vệt máu đỏ tươi đang loang lổ.
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
Tần Khiêm sững sờ nhìn vệt máu, rồi nhìn lên khuôn mặt nhăn nhó vì đau bụng của Vân Khê. Cảm xúc của hắn lúc này thật khó tả: vừa hụt hẫng vì bị cắt ngang ngay cao trào, vừa lo lắng, lại vừa… dở khóc dở cười.
Ông trời đúng là biết trêu ngươi hắn mà!
Vân Khê cũng nhận ra tình hình. Cô nhìn xuống, rồi nhìn vẻ mặt đen như đít nồi của Tần Khiêm, không nhịn được mà bật cười khúc khích.
“Ha ha… Đáng đời anh! Bà dì của tôi đến thăm rồi đấy! Anh có giỏi thì làm tiếp đi!”
“Em…” Tần Khiêm nghiến răng, trán nổi gân xanh, “Em còn dám cười? Rất vui sao?”
Hắn đang nghẹn muốn chết đây này! Dục vọng đang bùng nổ, tên đã lên dây cung mà không được bắn, cảm giác này còn khó chịu hơn cả bị tra tấn!
“Anh mau rút ra đi! Bà dì đến cũng đâu phải lỗi của tôi…” Vân Khê nhăn mặt đẩy vai hắn. Bụng cô đau quá, cơn đau bụng kinh ập đến cộng với sự hành hạ nãy giờ của hắn khiến cô kiệt sức.
“Hừ! Còn dám nói sao? Thật muốn bịt cái miệng nhỏ này của em lại!”
Tần Khiêm hậm hực rút “cậu nhỏ” dính đầy máu ra, bế xốc cô lên, đi thẳng vào phòng tắm. Dù tức giận và hụt hẫng, nhưng động tác của hắn vẫn cẩn thận, không làm cô đau thêm.
Hắn đặt cô vào bồn tắm, xả nước ấm, rồi tự tay lấy khăn, sữa tắm kỳ cọ cho cô. Hắn lau rửa tỉ mỉ từng ngóc ngách, từ khuôn mặt lấm lem nước mắt, đến bầu ngực đầy dấu hôn, và đặc biệt là vùng tam giác đang rỉ máu.
Vân Khê đỏ mặt tía tai, muốn tự làm nhưng không còn chút sức lực nào. Cô đành nhắm mắt, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm. Sự chăm sóc (dù có phần thô lỗ và hậm hực) của hắn khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ.
Tắm rửa sạch sẽ cho cô xong, Tần Khiêm quấn khăn cho cô, rồi nhìn xuống “cậu em” vẫn đang ngẩng cao đầu, gân guốc giật giật đầy đau khổ của mình.
“Vợ… Giúp anh đi!”
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Vân Khê, đặt lên cự vật nóng hổi như thanh sắt nung của mình.
Vân Khê hoảng hốt rụt tay lại: “Á! Biến thái… Cút ngay… Bỏ tay tôi ra…”
“Không bỏ! Em nhìn xem, nó đau lắm rồi. Tại em mà nó mới thành ra thế này, em phải chịu trách nhiệm chứ!”
Tần Khiêm mặt dày mày dạn, ép tay cô nắm lấy trụ thịt khổng lồ. Sự tiếp xúc da thịt nóng bỏng khiến Vân Khê rùng mình. Nó to quá, nóng quá, và còn giật nảy lên trong tay cô.
“Bỉ ổi! Vô sỉ!” Vân Khê mắng, nhưng tay không thể rút ra được.
“Ngoan nào, giúp anh một chút thôi. Em không giúp, anh sẽ nổ tung mất.” Hắn cúi xuống, hôn lên vành tai cô, thì thầm dụ dỗ, tay hắn bao lấy tay cô, hướng dẫn cô di chuyển lên xuống.
Vân Khê bất lực, đành phải chiều theo ý hắn. Bàn tay mềm mại của cô bao trọn lấy vật nam tính, trượt lên trượt xuống theo nhịp điệu mà hắn dẫn dắt. Tần Khiêm ngửa cổ ra sau, rên rỉ đầy khoái lạc, hơi thở đục ngầu phả vào không gian phòng tắm ẩm ướt.
“Đúng rồi… chặt hơn chút nữa… nhanh lên… ưm…”
Hắn thúc hông vào tay cô, tận hưởng khoái cảm từ sự ma sát của bàn tay nhỏ bé. Một tay hắn giữ tay cô, tay kia ôm chặt cô vào lòng, hôn lên môi, lên cổ cô, tay còn lại không yên phận luồn vào trong khăn tắm, xoa nắn bầu ngực mềm mại để giải tỏa cơn khát.
Không gian phòng tắm tràn ngập tiếng thở dốc, tiếng nước chảy và mùi hương dục vọng nồng nàn. Vân Khê cảm thấy mặt mình nóng ran, tim đập loạn nhịp. Cô đang làm cái trò gì thế này? Giúp hắn “tự xử”? Trời ơi!
Sau một hồi vận động kịch liệt, Tần Khiêm gầm nhẹ một tiếng, cự long trong tay Vân Khê giật nảy lên bần bật, phun trào từng đợt tinh dịch trắng đục lên tay và bụng cô.
Hắn thở hắt ra, ôm chặt lấy cô, tận hưởng dư vị cực khoái. Sau khi bình ổn lại, hắn lại tỉ mỉ rửa sạch tay cho cô, tắm lại một lần nữa rồi mới bế cô về giường, đắp chăn cẩn thận.
Qua vụ việc này, Vân Khê rút ra một bài học xương máu: Với tên cầm thú Tần Khiêm này, ngay cả khi đến tháng cũng đừng hòng được yên thân!

Bình luận (0)

Để lại bình luận