Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mồi Nhử, Kẻ Phản Bội và Đối Tác Bất Ngờ
Ngay khi Hoa Thiên Tuyết vừa rời khỏi phòng sách để chuẩn bị bữa sáng, nụ cười ôn nhu trên mặt Dương Hạ Vũ lập tức tắt ngấm. Hắn nhấc điện thoại lên, bấm một dãy số.
Giọng nói bên kia vang lên đầy kính cẩn: “Thưa thiếu gia.”
“Điều tra tài khoản của Liễu Hạnh Như,” hắn ra lệnh, giọng lạnh như băng. “Chuyển toàn bộ tài sản của con bé Liễu Bảo Trân sang một tài khoản ở Thụy Sĩ. Làm ngay lập tức. Phải sạch sẽ.”
“Việc này… thưa thiếu gia, có hơi mạo hiểm…”
“Mày cãi tao?”
“Dạ không!”
“Việc thứ hai,” Hạ Vũ tiếp tục. “Tìm Trương Quốc Hòa. Anh biết hắn đang ở đâu. Khử hắn. Xong việc, triệt hạ cả Trương gia. Không được để lại một mống nào.”
“Rõ, thưa thiếu gia!”
Hắn cúp máy.
Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi Thiên Tuyết đang ngây thơ chơi đùa với con mèo. Hắn nhếch mép.
Trương Quốc Hòa dám mượn tay hắn? Được. Hắn sẽ cho mượn. Hắn sẽ giúp TQH trả thù Lý gia. Nhưng sau khi Lý gia sụp đổ, số tài sản khổng lồ kia, và cả Liễu Bảo Trân, đều phải thuộc về hắn. Một con tốt thí hoàn hảo.
Hắn sẽ khiến Lý gia và Mặc gia (vì Mặc Nghiêm cũng bắt đầu nhúng tay vào) tranh giành con bé, để rồi khi chúng nó sứt đầu mẻ trán, hắn sẽ là kẻ ngư ông đắc lợi.
“Hoa Thiên Tuyết,” hắn thì thầm. “Em ngây thơ quá. Em nghĩ anh đang bảo vệ em sao? Không. Anh đang bảo vệ chiến lợi phẩm của anh.”

Nửa tiếng sau.
“Chúng ta đi biển thật sao?” Thiên Tuyết reo lên, mắt sáng rực khi ngồi vào chiếc BMW mới toanh của hắn. Hắn thậm chí còn cho cả Bảo Trân đi cùng.
“Anh đã hứa.” Hắn khởi động xe.
Thiên Tuyết hạnh phúc đến mức không kìm được. Cô đeo tai nghe, bật một bài hát yêu thích. Giai điệu nhẹ nhàng của “Try” vang lên.
You don’t have to try so hard…
Cô tựa đầu vào cửa kính, mỉm cười. Lần đầu tiên sau bao lâu, cô cảm thấy mình đang “sống”, chứ không phải “tồn tại”.
Hạ Vũ liếc sang. Thấy vẻ mặt mãn nguyện của cô, lòng hắn khẽ mềm đi một chút. Nhưng chỉ một chút thôi. Hắn đạp ga, chiếc xe lao vút đi.
“Mình đi bao lâu rồi? Sắp đến nơi chưa?” Mới được mười lăm phút, cô đã sốt ruột hỏi.
“Em tưởng đi biển là đi ra cái ao sau nhà à?” Hắn phì cười. “Ngồi yên đi.”
Reng… Reng…
Điện thoại của hắn đổ chuông. Là số của thư ký. Hắn bực bội bắt máy qua bluetooth.
“Tôi đã nói hôm nay tôi nghỉ…”
“Thưa Giám đốc!” Giọng thư ký hốt hoảng. “Tập đoàn Mặc! Bọn họ… bọn họ đột ngột đồng ý ký hợp đồng! Họ đang trên đường đến công ty. Chủ tịch Mặc Nghiêm muốn gặp ngài… ngay lập tức!”
Hạ Vũ sững người.
Mặc Nghiêm.
Cái hợp đồng đá quý mà Dương Tính đã theo đuổi cả nửa năm, cái hợp đồng mà bọn Mặc gia kiêu ngạo từ chối thẳng thừng, giờ lại đột ngột đồng ý?
“Chết tiệt!”
Hắn đánh mạnh vô lăng.
“Có chuyện gì vậy?” Thiên Tuyết lo lắng hỏi.
Hạ Vũ quay đầu xe. “Công ty có việc gấp. Hôm khác đi biển.”
Nụ cười trên môi Thiên Tuyết tắt ngấm.
“Lại… hôm khác?”
Cô quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng bỗng trở nên chói chang một cách khó chịu.
Hạ Vũ liếc nhìn bờ vai đang run lên của cô, lòng hắn dâng lên một chút áy náy. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị sự hưng phấn của con thú săn mồi đè bẹp.
Tập đoàn Mặc. Mặc Nghiêm.
Một đối thủ mới. Một con mồi béo bở.
Trò chơi này… càng lúc càng thú vị rồi đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận