Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cái khom lưng cúi xuống như vậy, theo quán tính, thân thể Cố Viện ngửa ra sau. Côn thịt vốn dĩ đã cắm sát miệng tử cung, nay bất ngờ không kịp phòng bị, bỗng nhiên thụt mạnh, lọt hẳn đầu khấc vào bên trong tử cung.
Côn thịt cực lớn hung hăng xâm nhập vào vùng cấm địa thiêng liêng và nhạy cảm nhất. Cú thúc này không chỉ làm bụng nhỏ của cô gồ lên một cục rõ rệt, mà còn mang đến một luồng khoái cảm kỳ dị, mãnh liệt đến mức khó tả.
Vừa ê ẩm, vừa căng tức, lại vừa tê dại đến tận óc. Mọi dây thần kinh trong não bộ như bị chập mạch, lâm vào một trạng thái đê mê, hoảng hốt.
Trong khoảnh khắc ấy, Cố Viện há hốc miệng, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt ra được bất kỳ âm thanh nào, ngay cả tiếng rên rỉ cũng bị chặn lại. Da đầu cô tê rần, căng chặt.
Trần Vũ Hàng cũng bị sự co bóp đột ngột của tử cung kích thích đến đỏ cả mắt. Gậy thịt bị lỗ nhỏ và cổ tử cung siết chặt, bọc lấy như gọng kìm, từ bốn phía ép lại, dường như muốn nghiền nát, cắn đứt nó. Mị thịt bên trong từng chút từng chút co bóp, nghiền ép, ma sát lên côn thịt lớn, đem lại khoái cảm tột cùng.
Anh cố nhịn một lát, nhưng cảm giác thịt non mềm mại bên trong cứ chọc ngoáy vào lỗ sáo khiến anh không thể chịu đựng thêm. Anh lập tức đứng thẳng người dậy, bàn tay to lớn giữ chặt lấy hông cô, bắt đầu như cơn bão tố mà dập mạnh, đâm thọc liên hồi.
Ở tư thế này, thân thể Cố Viện như một dây cung căng cứng, treo lơ lửng trên người anh. Hai chân cô tách rộng, quấn chặt lấy hông Trần Vũ Hàng. Cảm giác chông chênh, không điểm tựa khiến cô luôn có ảo giác mình sắp rơi xuống đất bất cứ lúc nào.
Lỗ nhỏ bị lấp đầy đến no căng. Thân gậy nhanh chóng ra vào, ma sát tạo ra nhiệt lượng kinh người. Mỗi lần rút ra, nó lôi theo mị thịt đỏ hỏn ra ngoài; mỗi lần đâm vào, quy đầu lại như cái búa đóng cọc, đóng thẳng vào hoa tâm sâu bên trong.
Cảm giác thoải mái và thỏa mãn ập tới như thác lũ, khiến mỗi mạch máu trong người cô đều run rẩy. Cho dù đã cố gắng kiệt lực khắc chế để không phát ra tiếng động, nhưng những tiếng rên rỉ vụn vỡ vẫn tràn ra từ kẽ môi:
“Ư… muốn chết… a… ưm… sắp ngã rồi… a…”
Thịt căn di chuyển không theo kỹ thuật hay quy luật nào cả, chỉ đơn thuần là bản năng thú tính, nhắm ngay khe hẹp mà đâm mạnh, hung hãn thọc vào rút ra. Nó làm cho cả người Cố Viện mềm nhũn như bún, mị thịt co rút liên hồi. Linh hồn cô như bị cú đâm làm cho bay lên khỏi xác. Không tự chủ được, cô ghé sát vào tai người đàn ông, thì thầm những lời dâm đãng để phát tiết sự vui sướng mênh mông:
“A a… quá sướng… a a… anh cắm tuyệt quá… Bạch Huyên Huyên ơi… chồng cậu thật biết cắm… anh ấy muốn làm chết phù dâu của cậu rồi này…”
Câu nói đầy khiêu khích, nhắc đến tên vợ mình trong lúc đang làm tình với người khác khiến Trần Vũ Hàng khựng lại một nhịp. Anh cau mày, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cảnh cáo: “Đừng kêu tên cô ấy như vậy.”
Cố Viện bị dừng lại đột ngột làm cho cả người ngứa ngáy, khó chịu. Cô chẳng kịp suy nghĩ xem anh nói gì, chỉ muốn anh tiếp tục, vội vàng gật đầu lia lịa: “Được được… em không gọi nữa… mau cắm em đi… tiếp tục làm em đi anh…”
Trần Vũ Hàng nhìn xuống cô gái trong lòng mình. Khuôn mặt cô tràn đầy xuân tình, đôi mắt mơ màng vì dục vọng. Cô treo trên người anh, lắc lư theo từng động tác của anh, hoàn toàn phụ thuộc, hoàn toàn thuộc về anh trong giây phút này.
Chỉ mới dừng lại một giây thôi mà cái mông căng tròn kia đã không chịu nổi, bắt đầu tự động đong đưa, cọ xát tìm kiếm khoái cảm, dâm thủy chảy ra nhiều đến mức dọa người. Anh chưa từng gặp người phụ nữ nào dâm đãng và cuồng nhiệt như vậy.
Liệu người đàn ông khác có thể thỏa mãn được cô không? Không! Chỉ có anh, chỉ có côn thịt của anh mới đủ sức lấp đầy cô!
Trong lòng hạ quyết tâm, một tay Trần Vũ Hàng cầm chặt hộp phấn nền, tay kia sốc lại Cố Viện cho chắc chắn. Anh bắt đầu bước đi về phía phòng trang điểm. Lần này, vừa đi anh vừa dùng sức thúc mạnh lên trên. Dường như đã phá vỡ được gông cùm xiềng xích đạo đức nào đó, anh càng thêm phóng túng, táo bạo hơn.
Mỗi khi người đàn ông bước một bước chân, hai viên trứng dái nặng trĩu đều sẽ vỗ mạnh, đánh bép vào âm hộ ướt át của cô. Dương vật lớn vừa dài vừa nóng hổi lại chen sâu vào tử cung thêm một chút.
Mỗi bước đi kéo theo mấy chục lần đưa đẩy cọ xát bên trong. Nhiều lúc mạnh quá còn làm văng cả những giọt mật dịch ra ngoài. Dâm thủy theo khe hở giao hợp chảy xuôi xuống đùi anh, nhỏ giọt xuống sàn nhà, tạo thành một vệt nước dài đánh dấu con đường hoan lạc của hai người.
Rốt cuộc cũng đi tới trước cánh cửa phòng Bạch Huyên Huyên. Trần Vũ Hàng định buông Cố Viện xuống để đưa đồ, nhưng lại một lần nữa bị cô cự tuyệt.
Khóe mắt cô gái còn vương những giọt nước mắt sinh lý vì khoái cảm cực hạn, cô ôm chặt cổ anh, đáng thương cầu xin:
“Không được, không được buông em ra… Em hứa sẽ im lặng, không phát ra tiếng đâu… Anh cứ để thế này, nhẹ nhàng cắm em thôi… Đừng dừng lại, rút ra bây giờ em sẽ chết mất…”
Và thế là, Trần Vũ Hàng làm ra một hành động điên rồ nhất cuộc đời mình. Anh một tay vẫn giữ chặt cô gái đang quấn lấy hông mình, dương vật vẫn nằm sâu trong cơ thể cô, tay kia đẩy cửa phòng, đưa hộp phấn nền vào trong cho vợ sắp cưới.
Cánh cửa mở ra. Giọng nói của Bạch Huyên Huyên vang lên rõ mồn một, rất gần. Cố Viện cắn chặt môi, tim đập như muốn vỡ lồng ngực vì sự kích thích tột độ của trò chơi nguy hiểm này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận