Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bỗng nhiên Đới Húc thoáng thấy cái đầu nhỏ thò ra từ quầy bar, trái tim u ám của anh trong nháy mắt được ánh mặt trời soi sáng, đáy mắt nhu hòa, lại nhìn người đàn ông đối diện, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn: “Được rồi. Nghe cậu nói nhiều lời vô nghĩa như vậy đủ rồi. Nếu cậu Chu không có việc gì nữa thì mời rời khỏi đây. Cà phê xem như tôi mời.”

“Anh! Đới Húc! Tiền anh bị mất nhiều như vậy mà anh không muốn lấy lại sao? Chỉ cần anh làm theo lời tôi nói, nhất định sẽ khiến cô ta nhổ ra!” Cậu thanh niên trẻ tuổi cao giọng nói, nhìn Đới Húc tức muốn hộc máu.

Nhưng Đới Húc chỉ đứng dậy, từ trên cao khinh thường nhìn hắn, giống như đang nhìn một tên hề nhảy nhót: “Sau đó thì sao? Chia lại cho cậu nữa à?”

Thanh niên đỏ mặt, không nói được lời nào phản bác, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đới Húc rời đi, người đàn ông cao lớn đi tới trước quầy bar, nắm lấy tay một cô bé đi vào ngã rẽ không nhìn thấy nữa.

Cô bé đó hắn đã gặp qua, là con gái của bọn họ.

Thanh niên suy sụp ngồi xuống sô pha, không cam lòng nhìn về hướng Đới Húc rời đi, một lúc sau mới hậm hực bỏ đi.

“Ba ba, người vừa rồi ai thế?” Miểu Miểu được Đới Húc dẫn trở về bàn nhỏ.

Đới Húc bóp chặt lòng bàn tay cô, tay cô bé vừa nhỏ vừa mềm, chỉ bằng nửa bàn tay anh, anh nói bâng quơ: “Chỉ là người không quan trọng.”

Miểu Miểu gật đầu không hỏi nữa, cô chắp tay chống cằm, tựa cằm vào mu bàn tay, ánh mắt trông mong nhìn ba ba.

Đới Húc bị ánh mắt con gái làm cho mềm lòng, đưa tay về phía cô: “Sao vậy? Tới đây với ba nào.”

“Sáng nay ba ba không đến xem con.” Miểu Miểu bĩu môi nhỏ giọng oán giận, tuy cô biết ba bận việc nhưng cô vẫn muốn gặp ba bất cứ lúc nào.

“Tức giận à?” Đới Húc cảm thấy lòng mình mềm nhũn, thích nhìn biểu cảm sống động trên khuôn mặt nhỏ của Miểu Miểu. Đới Húc vuốt ve đôi môi chu lên của cô, ngón trỏ từ cánh môi đi vào khe hở môi, chạm vào khoang miệng ấm áp. Anh nheo mắt lại nhìn con gái ngây thơ của mình, đáy lòng dâng lên một dục vọng chiếm hữu.

“Lại đây với ba nào.” Ngữ khí nhẹ nhàng, ngón tay không chút để ý lướt qua miệng cô nhóc.

Miểu Miểu ngoan ngoãn đi qua phía ba, bị Đới Húc ôm ngồi lên đùi.

Hai chân cô bé cân đối, làn da trắng nõn, vừa ngồi vào lòng ba ba cô liền móc chân mình vào chân ông.

“Để bồi thường, ba ba phải ở với con một lúc.” Miểu Miểu cười hì hì ôm lấy cổ ba. Đây là chỗ ngồi riêng tư của cô, không có ai đến ngoại trừ Đới Húc, nên cô mới lớn gan làm nũng với ba.

Bởi vì tư thế nên khi cô ôm lấy cổ Đới Húc, cặp mông nhỏ khó tránh khỏi sẽ cọ vào đùi người đàn ông, cơ bắp trên đùi cứng ngắc làm cô khó chịu, Miểu Miểu phải lắc mông điều chỉnh dáng ngồi. Cô hoàn toàn không thấy được đáy mắt người đàn ông đã nổi lên dục vọng.

Khi Miểu Miểu kịp nhận ra thì bàn tay ba ba đã đặt lên cặp mông nhỏ của cô, cách lớp vải nhẹ nhàng xoa bóp. Lần nào ở nhà ba cũng làm như vậy một hồi khiến cô mất hết sức lực. Nhưng nơi này là cửa hàng nha.

Miểu Miểu che miệng lại, chỉ lộ ra hai con mắt to tròn, thẹn thùng nói: “Ba ba…. chỗ này có người.”

Không phải cô không muốn gần gũi với ba mình, mà lỡ như có người lại đây thì sao? Chẳng phải sẽ bị người khác nhìn hết à?

“Lên xe, được không?” Nhìn giống như đang hỏi ý kiến cô, nhưng Đới Húc đã đứng dậy trước và sửa sang lại quần áo cho cô.

Xe đậu dưới gốc cây lớn ở sân sau, đây là không gian riêng tư của Đới Húc nên sẽ không bị người khác quấy rầy, hơn nữa còn tránh cho cô bé xấu hổ khi đụng phải người lạ.

Lúc trước vì để mang Miểu Miểu đi chơi vào cuối tuần nên Đới Húc đã mua một chiếc xe tương đối rộng rãi. Hai người đi ra ghế sau, anh kéo Miểu Miểu ôm vào lòng ngực, cúi đầu nhìn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận