Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hận Thù Ngọt Ngào
Gió lạnh bên ngoài vẫn rít gào, nhưng bên trong chiếc xe, không khí nóng bỏng như muốn thiêu đốt.
“Họ không thấy gì đâu, bảo bối,” Lâm Dịch Phong nói, khi nụ hôn của hắn dời từ môi xuống cổ cô. Giọng hắn mị hoặc, nhưng không hề có ý an ủi. “Cửa sổ này là kính một chiều. Chỉ có chúng ta thấy họ thôi.”
Bùi Yên lúc này mới nhận ra, sự nhục nhã của cô chỉ có một mình hắn thưởng thức. Nỗi sợ hãi qua đi, sự căm hận bùng lên.
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt ướt đẫm không còn là sự sợ hãi, mà là sự oán độc.
“Tôi hận anh.”
Lâm Dịch Phong khựng lại. Hắn nhìn cô. rồi hắn bật cười. Một nụ cười sảng khoái đến đáng sợ.
“Tốt! Tốt lắm!” Hắn bóp cằm cô. “Vậy thì em cứ hận đi. Hận anh thật nhiều vào. Hận anh trong lúc em rên rỉ dưới thân anh. Hận anh trong lúc cái lồn của em mút chặt lấy cặc anh. Anh muốn em hận anh!”
Hắn lại hôn cô, một nụ hôn trừng phạt, cắn xé môi cô, như muốn nuốt trọn sự hận thù đó vào bụng.
Chiếc xe cuối cùng cũng lăn bánh, rời khỏi cổng trường, nhưng địa ngục của Bùi Yên vẫn chưa kết thúc. Hắn lái xe về chung cư của hắn.
Sự yên tĩnh trong xe thật đáng sợ. Chỉ có tiếng thút thít bị kìm nén của Bùi Yên. Hắn đưa cô lên căn hộ penthouse sang trọng.
Hắn ném cô lên chiếc giường lớn. Rồi hắn lật cô nằm nghiêng, nằm đối mặt với hắn.
Hắn hôn cổ cô, gặm cắn xương quai xanh. Bàn tay hư hỏng của hắn lại một lần nữa luồn vào giữa hai chân cô. Ngón giữa thô ráp cắm thẳng vào cái lồn ướt át.
“Ưm… không… đủ rồi…” Bùi Yên co người lại, cố kẹp chân, nhưng vô ích.
Hắn giữ chặt cằm cô, ép cô phải nhìn hắn.
“Rên lên.” Hắn ra lệnh, ngón tay bắt đầu thúc vào rút ra, làm bắn tung tóe dâm thủy.
“Ưm… a… a…” Cô cắn chặt môi, không muốn phát ra âm thanh dâm đãng đó, nhưng cơ thể cô không nghe lời.
“Đúng rồi, giống như mèo con vậy.” Hắn cười.
Hắn cắm thêm ngón thứ hai. Lồn cô bị nong căng. Hắn thúc nhanh và mạnh.
“A… a… ưm… ư… Aaaa!”
Bùi Yên không chịu nổi, cơ thể lại co giật. Cô lên đỉnh một lần nữa.
Lâm Dịch Phong rút hai ngón tay ướt sũng dâm thủy của cô ra, đưa lên trước mặt cô. “Nhìn này. Em ướt đẫm vì anh.”
Rồi, trước ánh mắt kinh hoàng của Bùi Yên, hắn bóp cằm cô, nhét cả hai ngón tay bẩn thỉu đó vào miệng cô.
“Mút.” Hắn ra lệnh. “Sạch sẽ vào.”
“Ưm… ọe…” Bùi Yên muốn nôn. Vị tanh nồng xộc lên mũi.
“Nuốt xuống!” Hắn gằn giọng.
Cô nhục nhã, nước mắt lưng tròng, mút lấy ngón tay hắn, nuốt xuống chính dâm thủy của mình.
Hắn nhìn cảnh tượng đó. Cô gái thanh thuần mà hắn từng ngưỡng mộ, giờ đây đang quỳ dưới thân hắn, mút nước lồn của chính mình trên tay hắn. Hắn thấy cảnh này còn kích thích hơn cả đụ cô. Con cặc hắn lại cứng lên như đá.
Hắn ngồi dậy, đè cô xuống, kéo con cặc tím đen, sưng to của mình ra, dí thẳng vào miệng cô.
“Há mồm.”
Bùi Yên sững sờ. Mùi tanh nồng của dương vật xộc thẳng vào mặt cô. Nó quá to, quá đáng sợ.
Cô hoảng sợ quay đầu đi, liều mạng lắc.
“Không… tôi không… làm… ghê lắm… Đừng mà… van anh…”
Thân thể mềm mại của cô giãy giụa kịch liệt, nhưng hắn đã nắm chặt lấy gáy cô, con cặc nóng rực chọc vào cằm cô, chuẩn bị cho một sự xâm phạm còn kinh khủng hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận