Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời này vừa được thốt ra thì đến bản thân Trần Khả Nhân cũng không thể tin đây là lời mà cô nói. Cô lập tức vùi đầu, sống chết cũng không dám nhìn đến vẻ mặt của Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên cúi đầu nở nụ cười, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ mê hoặc: “Giỏi lắm, nếu bé ngoan đã tự mình yêu cầu, như vậy đợi lát nữa bản thân bé ngoan đừng thét lên không cần nhé.”

Người đàn ông nói xong cũng không chờ cô phản ứng mà nhanh chóng đâm côn thịt thô lớn vào bên trong tiểu huyệt. Rốt cuộc anh vẫn thương tiếc cô, không tiến vào hoàn toàn mà chỉ vào có hai phần ba, cứ dựa theo chiều sâu như vậy mà từ từ đưa đẩy, tiến vào từng chút một.

Trên người Trần Khả Nhân chỉ mặc duy nhất một chiếc tạp dề, nếu nhìn từ phía trước thì còn có thể che đi một phần, nhưng ở phía sau lại trần như nhộng, chỉ có sợi dây nhỏ bé ở cổ và bên hông. Cô bị người đàn ông đè xuống mà làm, trên tấm lưng ngọc ngà đều hiện lên một màu hồng nhạt còn đẹp hơn so với sợi dây màu hồng kia. Cảm giác dưới tay vừa mềm vừa mịn khiến cho người đàn ông yêu thích không muốn buông ra, đưa môi hôn lên từng chút từng chút.

Nếu so sánh với nhau, màu sắc ở cặp mông của cô đậm hơn một tý. Nó được người đàn ông va chạm khiến cho màu sắc càng đỏ hơn, nhìn thoáng qua cứ như hai quả đào lớn mượt mà. Bàn tay của người đàn ông chưa bao giờ rời khỏi bờ mông mềm mại của cô, điều đó chứng minh anh thích nó biết bao nhiêu.

“Bé ngoan, em thật xinh đẹp… Nước ở tiểu huyệt cũng nhiều, thật sự khiến người ta đang làm lại muốn làm nhiều hơn, hận không thể chết trên người em biết bao…” Tống Hạo Hiên nói một câu thì hôn lên lưng cô một cái, khiến cho lưng cô lưu lại một loạt vết nước.

Trần Khả Nhân bị anh làm đến mức nghe không rõ anh đang nói cái gì. Cô chỉ cảm thấy cảm giác phía dưới bị lấp đầy đến mức phình lên vừa sung sướng lại vừa thống khổ. Cô đưa hai tay ra sau và nắm lấy cánh tay của người đàn ông mà không biết phải làm gì, dựa theo sức lực ra vào của người đàn ông mà vừa bắt vừa thả, để lộ ra một chút cảm xúc của mình.

Hai bầu ngực được để trên mặt bàn của cô đã biến dạng. Hai đầu nhũ hoa cứng rắn như đá tự động ma sát với mặt bàn, đáng tiếc mặt bàn này trơn bóng quá mức, không những không thể giải cứu giúp cô phần nào mà ngược lại càng khiến cô khó mà chịu đựng được, khiến cô nảy sinh khát vọng được đàn ông vuốt ve.

Trần Khả Nhân thật sự không thể chịu đựng nỗi khát vọng ngày càng mãnh liệt kia. Cô quay đầu, hai mắt long lanh nhìn Tống Hạo Hiên: “Anh Tống, anh Tống… Em rất khó chịu… Anh giúp em đi… Ư a…”

Cô không biết rằng bản thân không mở miệng thì không sao, nhưng một khi mở miệng thì giọng nói mềm mại ngọt ngào quyến rũ kia sao có thể làm cho người đàn ông đang trong tình trạng hăng hái như thế chịu đựng được. Tống Hạo Hiên nhanh chóng đè mạnh cô xuống mà đâm vào mấy chục cái, làm đến mức khiến cả người cô run lên, cao trào bất chợt đến nhưng tiểu huyệt đã bị chặn lại nên chỉ có thể phun ra từng đợt khiến cho cô càng khó chịu hơn.

Tống Hạo Hiên thả chậm tốc độ, đưa mặt dịu dàng cọ vào cổ và sau tai cô. Nụ hôn rơi xuống một bên má của cô, giọng điệu cũng cực kỳ dịu êm: “Khó chịu thế nào?”

Trần Khả Nhân nói không nên lời, muốn cầm lấy tay anh và khiến cho anh hiểu cô khó chịu như thế nào, ai ngờ Tống Hạo Hiên lại sừng sững bất động, vẻ mặt đó rõ ràng muốn chính miệng của cô nói ra làm sao mới được.

“Bé ngoan, muốn cái gì thì tự mình nói ra, chỉ cần em nói ra thì anh sẽ cho em.”

Trần Khả Nhân bị sự dịu dàng của anh mê hoặc, cái miệng nhỏ nhân hơi hơi hé mở và toả ra mùi thơm: “Em…”

Lời nói phía sau bị cô nuốt vào trong. Cô… nếu chính miệng cô nói ra thì thật sự quá mức dâm đãng và xấu hổ! Cô thật sự không muốn bản thân phải nói, thế là cô nước mắt lưng tròng nhìn Tống Hạo Hiên, bàn tay nhỏ bé níu lấy quần áo của anh, dáng vẻ cứ như “nếu anh không giúp em thì em sẽ khóc đấy” vô cùng đáng thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận