Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng báo…mau, thả tôi ra. Thầy Chu Văn… đừng nhìn… đừng nhìn chỗ đó, đừng nhìn!”

“Muốn cởi dây thừng ra phải đợi cảnh sát đến hiện trường đúng không?”

Đôi mắt của Chu Văn vẫn chưa rời khỏi cơ thể của Tô Kiều Kiều bất cứ lúc nào… Nếu sợi dây được cởi, sẽ không có cơ hội thưởng thức trọn vẹn phần bí ẩn nhất trên cơ thể của Tô Kiều Kiều như bây giờ! … Chu Văn cố tìm lý do để trì hoãn thời gian.

“Thầy Chu Văn, làm ơn, giúp tôi tháo dây thừng!”

Mặc dù cơ thể của cô đã bị đám Hạ Lương chơi đùa từ trong ra ngoài, nhưng để chính nhân quân tử như Chu Văn nhìn thấy tư thế đáng xấu hổ như vậy, Tô Kiều Kiều vẫn cảm thấy muốn độn thổ cho xong, mặt cô đỏ bừng vì thẹn thùng, không ngừng lắc đầu, trông cực kỳ ngại ngùng và xấu hổ.

Chu Văn nhìn vào mặt Tô Kiều Kiều, quan sát biểu hiện của cô ấy.

“Phu nhân, dù thế nào thì vẫn phải gọi cảnh sát trước?”

Cầm điện thoại trong tay một cách chậm rãi, thật ra ngay từ đầu hắn cũng không thật sự có ý định gọi cảnh sát, cho nên hắn làm như vậy chỉ là để thử thái độ của Tô Kiều Kiều vào lúc này.

“Đừng… thầy Chu Văn…đừng gọi…làm ơn đừng gọi cảnh sát.”

Tô Kiều Kiều cầu xin với giọng run run.

“Tại sao? Phu nhân đã bị kẻ gian đột nhập vào xâm phạm rồi, sao không muốn báo cảnh sát?”

Trong khi giả vờ bối rối, Chu Văn đang quan sát sắc mặt của Tô Kiều Kiều.

Vài ngày trước, sau khi bị đám Hạ Lương cưỡng hiếp tập thể, Tô Kiều Kiều giống như hầu hết những người phụ nữ bị làm nhục khác, đã chọn cách chịu đựng và im lặng, không nói bất cứ điều gì. Chu Văn chỉ muốn xác nhận lại xem liệu cô có muốn gọi cảnh sát giúp đỡ hay không sau khi bị làm nhục nghiêm trọng hơn lần trước.

“Tại sao phu nhân lại không muốn gọi cảnh sát?”

“Đừng để người khác biết… đừng gọi cảnh sát… Chu Văn…”

“Nhưng, phu nhân đừng lo, chúng ta nhất định sẽ cho bọn khốn kiếp kia phải vào tù”

Chu Văn vẫn cố chấp hỏi.

“Chuyện này…nếu…chồng tôi biết rằng… tôi đã bị hiếp dâm…”

Nói tới đây, Tô Kiều Kiều buồn bã òa khóc.

Quả nhiên là như vậy! Tô Kiều Kiều sợ nhất là bị chồng phát hiện ra chuyện mình bị cưỡng hiếp chứ không quan tâm đến bản thân?!

Sau khi xác định được tâm lý của Tô Kiều Kiều, Chu Văn cho rằng mình đã nắm được điểm yếu tâm lý của Tô Kiều Kiều, đột nhiên tràn đầy tự tin.

(Vậy thì cưỡng hiếp cô ta thôi!… Mình có thể có được cô ta như bọn họ!… Đây là cơ hội tốt nhất… Cô ta không dám nói gì.)

Trong lòng Chu Văn, thiện ác không ngừng giao chiến. Cuối cùng tà niệm đã chiến thắng lý trí.

“Phu nhân, vậy thì, cô thực sự quyết định không gọi cảnh sát sao?”

Chu Văn ngồi xổm xuống trước mặt Tô Kiều Kiều, áp sát vào đôi chân đang mở của cô, mở to đôi mắt nhìn về phía bộ phận riêng tư lộ ra ở dưới đùi.

“Ơ, thật kỳ quái… Phu nhân, sao phía dưới của cô lại ướt như vậy, giống như là dính không ít tinh dịch của đàn ông, rốt cuộc cô đã bị bao nhiêu người đàn ông đụ?”

Sự táo bạo đột ngột của Chu Văn khiến ngay cả chính bản thân hắn cũng phải kinh ngạc, hắn hoàn toàn mất đi tâm lý sợ hãi và rụt rè ban nãy. Hai tay không chút kiêng kỵ đè lên đùi Tô Kiều Kiều, khiến chúng mở rộng ra thêm một chút.

“Làm gì vậy… không… đừng chạm vào tôi…”

Tô Kiều Kiều phát ra tiếng rên rỉ.

“Thầy…Chu Văn…đừng làm thế…”

“Vậy sao… Nhưng mà, đây là tự cô mở đùi, đem bên trong cho tôi xem mà…”

“Mau…mau cởi dây thừng đi… dây thừng!”

Tô Kiều Kiều vừa khóc vừa vặn vẹo vùng vẫy.

Từng là nữ thần trong lòng hắn, nhưng giờ đây cô chỉ có thể cầu xin hắn với tư thế đáng xấu hổ như vậy, lúc này cuối cùng Chu Văn cũng nhận ra tâm trạng khi thực hiện hành vi biến thái của đám người Hạ Lương đối với phụ nữ. Một ham muốn bạo dâm bùng cháy mạnh mẽ trong lòng hắn.

Chu Văn cầm chiếc bô được bọn Hạ Lương đặt ở bên cạnh. Hắn không quan tâm đến mùi phân thối của Tô Kiều Kiều ở bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận