Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Tri Tu không nói gì.

Anh lấy điện thoại Tạ Lâm Trạch, không vào xem lịch sử trò chuyện của cậu ta và Bùi Kiểu ngay, trước tiên anh vào album tìm thử.

Xác nhận không có tệp nào bị ẩn, anh mới vào Wechat của Tạ Lâm Trạch và Bùi Kiểu.

Ánh mắt dừng lại ở định vị Bùi Kiểu gửi.

Liếc nhìn một cái là hiểu rõ nguyên nhân và sự tình của câu chuyện.

Chu Tri Tu xoá cuộc trò chuyện giữa Tạ Lâm Trạch và Bùi Kiểu, xác nhận không còn cách nào khôi phục lại cái gì anh mới đem điện thoại ném trả cho Tạ Lâm Trạch, lạnh lùng nói: “Cút.”

Tạ Lâm Trạch khiếp sợ nhìn về phía anh: “Anh……”

“Đừng bắt tôi phải nói lần thứ hai.”

Tạ Lâm Trạch khập khiễng đứng lên, che ngực nửa ngày rồi nở một nụ cười lạnh: “Chu tiên sinh thật là thâm tình nha, nhưng thâm tình với “gái” thì cũng giống như đang nháy mắt với người mù.”

Chu Tri Tu đang muốn lấy một điếu thuốc, nghe thấy lời này đột nhiên hơi hơi mỉm cười.

Ngoài lúc diễn ra gương mặt điển trai lạnh lùng nghiêm túc của anh hiếm khi nở nụ cười, giờ anh đột nhiên cười như thế khiến Tạ Lâm Trạch nhìn đến sửng sốt.

“Cậu cảm thấy tôi có thể chịu đựng được việc cậu nhục mạ cô ấy hết lần này đến lần khác sao?” Lời nói Chu Tri Tu bình tĩnh, lộ ra một loại áp lực rất đáng sợ, “Gọi cô ấy là “gái” một lần nữa, cha cậu —— Tạ Phú Lâm cũng không thể giúp cậu được sống ở thành phố Bắc này nữa đâu.”

Nói rồi anh đi đến trước mặt Tạ Lâm Trạch, một tay túm chặt cổ áo cậu ta, trong ánh mắt tràn đầy sự hung hăng: “Cậu tin không?”.

Dù sao Tạ Lâm Trạch cũng là một tên nhóc nên liền bị doạ sợ, vội vàng đẩy Chu Tri Tu ra, lui về sau mấy bước: “…… Đồ điên.”

Chu Tri Tu lạnh nhạt nhìn cậu ta, cũng không quan tâm đến sự đánh giá về anh.

Tạ Lâm Trạch chật vật trốn vào thang máy và rời đi.

Sau khi nhìn thang máy đi xuống, Chu Tri Tu móc bật lửa ra châm một điếu thuốc, anh hút một hơi rồi phun một làn khói vào mắt mèo của cửa nhà Bùi Kiểu: “Xem đủ chưa?”.

Bùi Kiểu không ngờ anh biết cô đứng ở sau cánh cửa, có chút xấu hổ mở cửa phòng ra: “Thực xin lỗi……”

“Xin lỗi cái gì.”

Bùi Kiểu không thể nói thực xin lỗi thiếu chút nữa để anh bị đội nón xanh, dù sao bọn họ cũng chưa phải là mội đôi chính thức, cô liền thay đổi đề tài: “Cảm ơn anh đã nói chuyện giúp tôi.”

Chu Tri Tu này đúng là không làm cô cứng miệng, bình tĩnh nói: “Không cần khách sáo.”

“Anh ở đây bao lâu rồi sao không nói cho tôi biết?”

Chu Tri Tu ở trong làn khói trắng quay đầu nhìn về phía cô.

Ánh mắt anh vô cảm: “Nói cho em sau đó em sẽ mời tôi vào sao?”

Bùi Kiểu nhấp môi: “Anh giúp tôi, tôi sẽ không tức giận gì anh —— nhưng ngươi lời này của anh có khác gì lời của Tạ Lâm Trạch chứ?” Cô lạnh mặt, làm bộ muốn đóng cửa, “Bỏ đi, vốn dĩ muốn mời anh uống ly nước mà nếu anh không muốn gặp tôi như vậy thì cứ đứng ở bên ngoài đi.”

Chu Tri Tu duỗi chân ra chặn không cho cô đóng cửa: “Không phải tôi không muốn gặp em.”

“Vậy thì tại sao?”

Chu Tri Tu nhìn vào đôi mắt cô, chậm rãi nói: “Chính vì quá muốn gặp em nên tôi mới tức giận.”

Không biết tại sao, Bùi Kiểu cảm thấy những lời này có chút chói tai.

Cô hít sâu một hơi: “Anh tức giận cái gì? Có phải anh cũng cảm thấy tôi là “gái”, không có lòng tự ái, không thể sống thiếu đàn ông, mới vừa đồng ý một cái đã quay đầu tìm một người khác?” Cô sợ hàng xóm nghe thấy, đè thấp giọng mình lại, “Chu Tri Tu, tôi không phải là vật sở hữu của anh, tôi muốn làm gì với cơ thể mình thì tôi làm thế ấy, muốn lên giường với ai thì lên giường với người đó. Đây chính là tôi. Dù anh có tức giận thì cũng chỉ có thể ở bên cạnh nhìn thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận