Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ tới lúc q** đ** vào được một nửa, cô bắt đầu cảm thấy đau, nhưng cũng chỉ là đau đớn rất nhỏ có thể chịu đựng, cô không hé răng, yên lặng chịu đựng.

Đợi Phó Dụ chen toàn bộ q** đ** vào trong, cảm nhận được cảm xúc mềm mại bên trong, cậu thiếu chút nữa nhịn không được trực tiếp đâm vào.

côn th*t là bộ phận mẫn cảm nhất của đàn ông, q** đ** ở bên trong so với đầu lưỡi còn sướng hơn.

Nhưng cậu vẫn nhớ rõ đây là lần đầu tiên của Hạ Quý, cậu ngẩng đầu nhìn về phía cô.

Chỉ thấy Hạ Quý cắn ngón trỏ, lông mày nhíu chặt, hiển nhiên cũng chưa có cảm giác sung sướng nào.

“Hạ Hạ, nhịn một chút, lần đầu của con gái đều sẽ đau, nhịn một chút sẽ qua thôi!”

Phó Dụ trấn an Hạ Quý một chút, đang chuẩn bị một hồi trống làm tinh thần hăng hái vọt vào trong, nhưng vào lúc côn th*t tiếp tục tiến lên, Hạ Quý không nhịn nổi lên tiếng.

“Đau! Phó Dụ, cậu ra ngoài trước được không? Tớ thực sự rất đau!”

q** đ** so với trứng gà còn lớn hơn không ngừng muốn đâm vào trong, Hạ Quý càng cảm thấy đau đớn rõ ràng, trong lòng cũng vừa khẩn trương vừa sợ hãi.

Đôi tay Hạ Quý đẩy ngực cậu khóc lóc kêu, “Không muốn! Cậu ra ngoài đi, mau ra ngoài!”

Phó Dụ nhịn thực sự rất khó chịu, sao có thể ra ngoài vào lúc này?

Cậu nhẹ giọng trấn an Hạ Quý vài cậu, sau đó hôn lấy cô, dùng sức đâm vào trong.

“A… ưm…”

Hạ Quý trừng lớn đôi mắt, nước mắt theo khóe mắt trượt xuống dưới.

Đau! Đau quá!

Tiếng kêu đau của cô bị Phó Dụ ngăn lại, sau khi cậu tiến vào cũng không động ngay lập tức mà ôm lấy cô nhẹ giọng an ủi.

“Thật xin lỗi, Hạ Hạ!” Phó Dụ một bên nói một bên hôn nước mắt cô, nhưng mà Hạ Quý vẫn rất đau, trong lòng cũng có chút ấm ức.

Không phải cô bảo cậu đi ra sao? Vì sao lại không nghe cô chứ?

Hạ Quý không nói lời nào chỉ rơi nước mắt làm Phó Dụ đau lòng không thôi.

Cậu ôm cô trở mình, để cô nằm trên ngực.

“A!” Cậu vừa mới hoà hoãn, cô vẫn cảm thấy đau, cậu lại động như vậy làm cô càng đau.

“Thực xin lỗi, Hạ Hạ, đừng khóc, anh để tuỳ em xử trí.

Bây giờ cậu mới là người bị cô đè xuống, cô muốn lăn lộn cậu thế nào cũng được!

Tư thế bây giờ, cậu còn nói ra loại lời nói này? Cậu… “Lưu manh! Cậu là đại lưu manh!”

Hạ Quý tức giận đấm vài cái vào ngực cậu, đây là lần đầu tiên của cô, hơn nữa cô còn là con gái, sao cậu có thể nói ra lời nói này, thế không phải bảo cô chủ động sao?

Hạ Quý tức giận, tạm thời quên mất đau đớn phía dưới, vài cái đấm này của cô với Phó Dụ cũng như gãi ngứa.

Không chỉ có vậy, bởi vì động tác của cô, nơi g*** h*p khẽ giật một cái.

Phó Dụ vốn đã nhịn đến khó chịu, một chút run rẩy đối với cậu mà nói không chỉ không gãi được ngứa mà càng làm câu thêm khó chịu.

“Hạ Hạ ngoan, em thương anh một chút có được không, anh thật sự rất khó chịu rồi!”

Dứt lời, Phó Dụ nhẹ nhàng đẩy eo một cái làm Hạ Hạ cảm nhận được nơi khó chịu của mình.

Hạ Quý đỏ từ mặt tới cổ, lúc này côn th*t cậu chôn sâu trong cơ thể cô, cô còn có thể cảm nhận được hình dạng của nó, nóng tới mức nào, căng cứng thô to tới mức nào.

“Bà xã, anh biết em đau lòng cho anh, để anh động đi, anh thực sự rất khó chịu!”

Phó Dụ ôm Hạ Quý, ngoài miệng trưng cầu cô đồng ý, nửa người dưới đã bắt đầu động lên.

Ban đầu chỉ là nhẹ nhàng động một chút, cậu vẫn sợ cô đau.

Nhưng trong chốc lát cậu phát hiện Hạ Quý cũng không thấy khó chịu, cũng không phản kháng vì thế đánh bạo động tác mạnh mẽ hơn.

Hạ Quý chôn mặt ở trên ngực cậu, khuôn mặt như quả táo chín hồng.

Theo sự va chạm của Phó Dụ, đau đớn trong cơ thể dần rút đi, trong bụng tê dại, thậm chí còn có chút ngứa, rất muốn bị thứ gì đó lấp đầy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận