Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làn da phát sáng
Buổi sáng hôm sau là một màn tra tấn tâm lý. Ba người họ cùng ngồi ăn sáng. Tống Văn vui vẻ kể về buổi spa xa xỉ mà Lăng Thiệu đã “tặng” cô.
“Công nhận tiền nào của nấy anh ạ. Da em mịn hẳn ra.”
Rồi cô ấy quay sang Thư Tâm. Tống Văn nheo mắt lại, nhìn cô chằm chằm.
“Này Thư Tâm, dạo này da cậu đẹp thật đấy. Cứ như phát sáng ấy nhỉ?”
Thư Tâm giật mình, suýt làm đổ ly sữa. “Chắc… chắc là do tớ ngủ đủ giấc.”
“Ngủ đủ giấc?” Tống Văn cười, nhưng ánh mắt sắc như dao. “Hay là được ‘chăm sóc’ kỹ quá? Nhìn này, ửng hồng cả lên.”
Lăng Thiệu đang đọc báo, nhưng hắn ngẩng đầu lên, nhìn Thư Tâm. “Chắc là hợp khí hậu.”
Tống Văn bĩu môi. “Hợp khí hậu gì chứ. Rõ ràng là có hơi đàn ông.”
Tim Thư Tâm như ngừng đập.
“Bạn trai cậu à?” Tống Văn đột nhiên hỏi.
“Không… làm gì có,” cô vội vàng chối.
“Không có mà da dẻ hồng hào thế à? Đừng giấu tớ.” Tống Văn có vẻ không tin, nhưng rồi cô ấy cũng vội vàng đứng dậy. “Thôi, tớ phải đi làm đây. Hôm nay có ca.”
Tiếng cửa đóng lại. Thư Tâm thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm oặt.
Lát sau, Thư Tâm cũng chuẩn bị đến trường, nhưng điện thoại báo tin nhắn của giáo sư Dương: “Xin lỗi em, hôm nay trường có cuộc họp đột xuất, chúng ta dời lịch sang ngày mai nhé.”
Một sự hụt hẫng, nhưng cũng là một sự nhẹ nhõm. Cô không phải ra ngoài.
Cô nhắn tin cho Lăng Thiệu: “Hôm nay em không đến trường.”
Hắn không trả lời.
Cô lang thang trong căn hộ. Cô dọn dẹp, cố gắng làm cho mình bận rộn.
Mười phút sau, tiếng cửa nhà lại mở.
Là Lăng Thiệu. Hắn không đi làm.
“Anh… sao anh lại ở đây?”
Hắn tiến về phía cô, cởi cà vạt ra, ném lên ghế. “Trường có họp. Anh nghỉ.”
Hắn nói dối y như lời cô vừa nghĩ.
“Tống Văn vừa đi làm rồi…” cô lùi lại.
“Anh biết.” Hắn dồn cô vào ghế sô pha. Chiếc ghế sô pha mà Tống Văn vừa ngồi lúc nãy.
“Chúng ta có cả ngày,” hắn nói, giọng khàn đi.
Hắn không vội vã. Hắn kéo cô ngã xuống sô pha, nằm đè lên cô. Hắn hôn cô, một nụ hôn chậm rãi, thưởng thức.
“Em biết không,” hắn thì thầm, tay bắt đầu cởi từng cúc áo của cô. “Cái cách em hoảng sợ lúc nãy, thật sự rất kích thích.”
“Đừng… đây là phòng khách…”
“Chính vì là phòng khách.” Hắn cười. “Hôm qua là xe, phòng tắm. Hôm nay là sô pha của cô ấy. Lần sau, em muốn ở đâu? Trên giường của bọn anh nhé?”
Câu nói đó khiến Thư Tâm run rẩy. Hắn không chỉ muốn cơ thể cô. Hắn muốn xâm chiếm mọi thứ, muốn phá hủy mọi ranh giới, mọi sự trong sạch cuối cùng còn sót lại của cô.
Hắn kéo váy cô lên.
“Đừng lo,” hắn nói, “Hôm nay không ai về sớm đâu.”
Hắn vùi mặt vào cổ cô, và Thư Tâm biết, cô không thể chạy trốn được nữa. Cô nhắm mắt lại, mặc cho hắn xâm chiếm, ngay tại nơi mà Tống Văn vẫn tin tưởng là tổ ấm của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận