Chương 300

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 300

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ bị đưa trở lại h0àng cung.
Thiên tử chỉ định hai cung nhân lạ mặt đến canh giữ cửa đïện, rõ ràng không có ý định để nàng bước khỏi cung nửa bước.
Các cung nhân khác cũng không dám nhiều lời.
Chức Vụ từ từ mở bàn tay tɾong lớn đïện, phát hiện tɾong lòng bàn tay có máu của y, lòng nàng khẽ run lên.
Cuối cùng… nàng vẫn không thể giận y được. Y chỉ không nhớ gì thôi mà.
Nàng lau vết máu tɾong tay, nghĩ đến vết thương của y chưa được xử lý liền không khỏi lo lắng. Trước đây nàng luôn làm y bị thương, sao bây giờ vẫn như vậy?
Tại Chỉ Duyệt Các.
Tiểu thái giám sợ hãi đến mồ hôi đầm đìa. Dù may mắn thoát khỏi mũi dao, nhưng ngay sau đó đã nhanh chóng bị triệu đến trước mặt thiên tử. Thiên tử ngồi trên ngai vàng chạm khắc đầu rồng, khuôn mặt tĩnh lặng và tư thái không khác gì khi chưa mất trí nhớ.
Có vẻ y đã cân nhắc kỹ lưỡng, dùng giọng điệu ôn hoà không khiến những người xung quanh cảm thấy sợ hãi, từ từ hỏi “Kể cho Cô nghe chuyện giữa Cô và nữ tử đó.”
Tiểu thái giám ngạc nhiên nhưng vẫn lau mồ hôi trên trán, miệng đáp “Bệ hạ… bệ hạ rấtsủng ái Cố tiểu thư.”
“Những bảo mã quý hiếm đó đúng là bệ hạ đã dày công tìm kiếm chỉ để làm Cố tiểu thư vui…”
Ngón tay Thiên tử chạm vào tay vịn, đôi mắt đen càng trở nên khó đoán.
Hóa ra, những thứ mà y không bao giờ đụng đến… thật sự đều là vì nàng.

Trong thời gian bị nhốt tɾong cung Chức Vụ rấtlo lắng. Nàng sợ lần này thiên tử bệnh lại tự làm mình bị thương, cũng sợ y sẽ không khống chế cảm xúc làm hại người khác…
Vì thế mấy ngày qua nàng ăn uống không được ngon miệng. Những món như bánh anh đào nướng mà nàng từng thích cũng không còn hứng thú.
Đồ ăn nóng hổi được dọn lên, chẳng bao lâu sau lại được mang ra như cũ.
Cho đến tối hôm đó, thiên tử đế.
Chức Vụ ngồi bên cửa sổ không biết đang nghĩ gì, thấy y đến, tɾong mắt nàng thoáng kinh ngạc, nhưng sau đó như không muốn nhìn y, nàng khẽ xoay người không muốn đối diện với y.
Yến Ân nhớ lại những chuyện nghe được về nàng và “chính mình” tɾong mấy ngày qua.
Y chỉ từ từ mở miệng “Xin lỗi, Cô không cố ý.”
Chức Vụ cúi đầu không muốn để ý đến y, chỉ cảm thấy mình nợ y quá nhiều, âm thầm chịu đựng là đủ rồi.
Nàng không muốn đối diện với y khiến Yến Ân càng thêm khó hiểụ
Giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại khiến người ta muốn say mê. Vậy mà bây giờ nàng lại không muốn nhìn y, cũng không muốn nói thêm một câu với y.
Yến Ân nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trên ngón tay.
Y tiến lên phía trước nhưng không đối xử với nàng như trước.
Một tay y chống lên tay vịn ghế của nàng, từ từ cúi mắt mờ sương của nàng, khiến hàng mi dài của nàng khẽ run.
Khi nàng định quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, y đã nhẹ nhàng chạm vào đuôi mắt nàng.
“Ta chỉ mất trí nhớ một thời gian, A Vụ có định bỏ rơi ta không…”
Thái độ thay đổi đột ngột của y thực sự khiến nàng khựng lại.
“Ta luôn thận trọng, không để người lạ đến gần, càng không để nữ nhân đến gần.”
“Thức dậy thấy trên người mình có vài vết sẹo, ta chỉ cảm thấy không thể hiểu nổi…”
“Bởi vì…”
“Từ trước đến nay chưa có ai quan tâm ta nên ta không thể chấp nhận được…”
Chức Vụ khẽ cứng người.
Yến Ân nắm lấy ngón tay nàng, nàng do dự, không thể rút tay ra.
Y lặp lại câu nói vừa rồi “Vậy… nếu ta gặp A Vụ khi ta mười bảy tuổi, A Vụ có bỏ rơi ta không?”
Chức Vụ ngẩn người.
Năm Thái tử mười bảy tuổi chắc chắn rấtcô độc, không ai yêu thương. Khi đó, nếu y bị thương, cũng chẳng có ai lo lắng… quả thật rấtđáng thương.
Trong lòng nàng vốn đã lo lắng về vết thương trên tay y, không thể kiên trì lâu hơn, chỉ nhẹ giọng hỏi “Vết thương còn đau không?”
Ánh mắt Yến Ân khẽ lóe lên, mở lòng bàn tay, chậm rãi thốt ra một chữ “đaụ”
Tiếp đó quả nhiên nhận được sự thương xót nhân, nàng cẩn thận nâng tay y lên kiểm tra.
Đôi mắt sâu thẳm của Yến Ân thoáng hiện tia lạnh lùng thăm dò rồi nhanh chóng biến mất.
Chẳng bao lâu saụ
Thiên tử dần thích nghi, hình như đã chấp nhận mình đang bệnh và mất trí nhớ, không còn kháng cự như ban đầu nữa.
Vẻ ngoài trấn tĩnh của y khiến những người xung quanh bao gồm cả Chức Vụ đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao đi nữa, nếu thiên tử thực sự muốn làm điều gì đó thì không ai có thể ngăn cản được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận