Chương 300

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 300

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ chợ đêm đi ra, hai người dạo bước trên làn đường dành riêng cho người đi bộ, gió sông cách đó không xa lành lạnh thổi tới, thổi bay mái tóc của cô, từng sợi từng sợi quấn quanh đầu ngón tay đang ôm lấy bả vai cô.
Ngôn Trăn có chút thèm ăn, mua một cái kem ở ven đường, lúc Trần Hoài Tự trả tiền, cô nhìn thấy xe du lịch đỗ ngoài trời đằng xa, vội vàng hưng phấn túm lấy tay áo anh: “Trần Hoài Tự!”
Vì thế hai người cầm kem vội vội vàng vàng chạy đến nhà ga, mua vé lên xe, trực tiếp ngồi ở hàng cuối cùng.
Xe du lịch chậm rãi chạy trên đường, Ngôn Trăn tựa vào lòng Trần Hoài Tự, thích ý nhìn biển quảng cáo ven đường vυ”t qua trước mắt.
Cô đang liếʍ kem, liếc thấy Trần Hoài Tự lấy từ trong túi ra thứ gì đó, cẩn thận quan sát.
“Đó là gì vậy anh?” Hình như có chút quen mắt.
“Ông chủ tặng vừa tặng lúc mình mua đồ ở chợ đêm đấy.” Anh nhìn sợi dây đỏ mộc mạc này, nhớ tới ông chủ nhiệt tình vừa rồi đã đưa cho anh, nói là dây bảo hộ nhân duyên, nhất định có thể kết duyên hai người bọn họ lại với nhau, cùng nhau đi tới cuối đời.
Từ trước tới nay Trần Hoài Tự không tin vào những thứ này, cũng không biết tại sao, vẫn bỏ sợi dây vào túi.
Giờ phút này, anh cúi đầu nhìn sợi dây kia, suy nghĩ một chút, xoắn hai đầu vòng quanh cổ cô.
Ngôn Trăn sửng sốt, nhìn anh buộc dây bện lên cổ mình, khó hiểu hỏi: “Anh làm gì vậy? Không phải muốn đeo lên cổ em chứ?”
Trần Hoài Tự rút khăn giấy ra, lau kem dính trên môi cô, cười khẽ: “Có một món quà muốn tặng cho em, nhưng hiện tại không mang theo, tạm chấp nhận một chút.”
Cô “ồ” một tiếng, cúi đầu nhìn sợi dây đỏ trên cổ: “Sao lại tặng quà cho em nữa, mấy ngày nay anh tặng em bao nhiêu thứ rồi?”
Trần Hoài Tự thấy cô tự nhiên oán giận, có chút không vui nhẹ nhàng búng trán cô một cái: “Anh có nhiều tiền, muốn phung phí một chút, có được không?”
Cô dùng tay không che trán, nhíu mày hờn dỗi trừng anh, hai má đỏ bừng, nhìn trong bóng đêm phá lệ mê ly câu người.
Anh cụp mắt nhìn cô, rung động tột đỉnh, nhịn không được cúi đầu hôn môi mềm.
Ngôn Trăn trở tay không kịp, luống cuống tay chân kinh hãi hô lên: “Anh đừng… nhiều người như vậy! kem còn chưa ăn xong… sắp tan rồi! Ưm…anh… a…”
Hàng trước có người chú ý tới động tĩnh, quay đầu lại, phát ra tiếng than sợ hãi, rất nhanh ánh mắt cả xe đều hướng về phía hàng ghế cuối cùng. Mọi người ngầm hiểu mà cười, thậm chí có người vỗ tay ồn ào, muốn bọn họ hôn lâu hơn một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận