Chương 303

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 303

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã hơn bảy ngày mà thiên tử vẫn chưa khôi hồi trí nhớ, Hoắc Tiện Xuân đành phải quay về nghiên cứu thêm. Ngày hôm sau, với đôi mắt thâm quầng vì thức đêm, y bào chế ra một phương thuốc rồi giao cho cung nhân sắc thuốc đưa đến cho thiên tử.
Tại Chỉ Duyệt Các, Yến Ân nhìn chén thuốc nóng hổi được mang đến.
Y thậm chí còn không thèm nhìn, càng không dễ dàng uống.
Chức Vụ vừa đến thì thấy cung nhân đem chén thuốc còn nguyên lui xuống.
Nàng khẽ nắm chặt ngón tay, nhưng chỉ có thể giả vờ như không biết, tiến tới khuyên nhủ “Hoắc lang trung nói thân thể bệ hạ cần được bồi bổ thêm…”
“Bệ hạ thực sự không cần uống một ít sao?”
Yến Ân chỉ nắm lấy tay nàng, giọng điệu có vẻ ôn hòa nhưng lại khó đoán, “Thân thể của ta như thế nào chẳng phải A Vụ rõ nhất sao…?”
Chức Vụ hiểu ra ẩn ý tɾong lời nói của y, hai má nàng bỗng đỏ ửng, lúng túng không thể nói thêm lời nào.
Yến Ân rấtcảnh giác.
Y không chịu uống thuốc, không ai dám ép y uống.
Tối hôm đó.
Yến Ân đột nhiên hỏi Chức Vụ có muốn nghe y đánh đàn không.
Chức Vụ ngạc nhiên, từ trước đến giờ nàng chỉ biết y giỏi chơi cờ, không ngờ y còn biết đánh đàn.
Nàng gật đầụ
Khi cung nhân đã dọn dẹp xong phòng đàn, Chức Vụ cùng y bước vào phòng.
Bỏ qua thân phận cao quý, Yến Ân vốn dĩ là một mỹ nam có dung mạo vô cùng xuấtchúng.
Cung nhân lén nhìn thiên tử ngồi trước cây cầm cổ, cảm thấy y ngày càng thêm rực rỡ, khí chất thanh cao, dưới ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, thật sự giống như một vị thần tiên hạ phàm.
Cung nhân lặng lẽ lui ra ngoài.
Trong phòng, Chức Vụ chăm chú chuẩn bị lắng nghe tiếng đàn.
Nhưng khi y gảy dây đàn…
Chức Vụ lại nghe thấy âm thanh dây đàn phát ra từ ngón tay tuyệt đẹp của Yến Ân…
Rất khó nghe.
Sau khi đàn xong một khúc nhạc.
Đầu óc Chức Vụ hơi choáng váng.
Không lạ gì… trước giờ Yến Ân chỉ chơi cờ trước mặt nàng chứ không bao giờ đánh đàn.
Nhưng lúc này tɾong mắt Yến Ân lại có một chút hồn nhiên trẻ con, vẫn mở miệng hỏi nàng, “Có thích không?”
Chức Vụ đáp “Thích…”
Yến Ân kéo nàng lại gần, gần như nhìn thấu biểu cảm sượng trân trên khuôn mặt nàng, “Nói dối.”
“A Vụ nói dối, có phải nên bị trừng phạt sao?”
Những ngày gần đây nàng bị y bắt nạt không ít, vừa nghe hai chữ “trừng phạt” liền cảm thấy đôi chân mềm nhũn.
Nàng vội vàng ngượng ngùng chống vào ngực y, chưa kịp phản bác thì đã bị y hôn lên môi.
Môi của thiên tử không có gì khác biệt.
Nhưng dù y dịu dàng hay chiếm đoạt, Chức Vụ vẫn có thể tinh tế nhận ra quả thực Yến Ân bây giờ khác với y sau này…
Nàng sợ y sẽ ép nàng lên dây đàn làm bậy, vội giãy ra, nhẹ giọng khen ngợi, “Bệ hạ… bệ hạ hôn tiến bộ rấtnhiềụ”
Nhưng thiên tử lại càng hứng thú hơn, không chịu buông tha, hỏi nàng “Cả ba người chúng ta ở cùng nhau, nàng có thích không?”
Chức Vụ nhận ra y đã h0àn toàn tách biệt mình với Yến Ân sau này, tɾong lòng nàng cảm thấy kỳ lạ.
Đôi môi nàng khẽ mấp máy “Nhưng… rõ ràng là một người mà…”
Nhưng có vẻ chàng thiếu niên lại rấtcố chấp, cứ muốn tách mình ra khỏi “bản thân” sau này để có thể nhận được tình yêu và sự chiều chuộng đặc biệt của Chức Vụ.
“Không được.”
“A Vụ cũng phải yêu Cô…”
Giống như ngày trước ở bên nàng, nàng cũng từng nói nụ hôn của y khác biệt h0àn toàn đúng không?
Đã là hai nụ hôn khác nhau thì làm sao có thể coi là cùng một người được?
Hơn nữa, nàng có thể dành tình yêu mềm mại cho vị đế mương sau này, tại sao không thể đối xử như vậy với Yến Ân mười bảy tuổi?
Dù đôi khi y giả vờ dịu dàng.
Nhưng Yến Ân hiện tại càng bá đạo, càng phóng túng, càng thể hiện rõ ý muốn độc chiếm Chức Vụ.
Chàng thiếu niên mười bảy tuổi có lòng ham muốn chiếm hữu mãnh liệt đến mức không chịu nhượng bộ với chính mình sau này.
Về sau thiên tử trưởng thành còn biết kiềm chế, nhưng hiện tại y tràn đầy ý muốn độc chiếm bá đạo.
Ngày hôm sau, Hoắc Tiện Xuân đưa ra kiến nghị thứ hai với Chức Vụ.
Kể từ khi thiên tử mất trí nhớ, y càng cảnh giác với mọi người.
Không chịu uống thuốc cũng là điều dễ hiểụ
Vì vậy, Hoắc Tiện Xuân đề xuấtbôi một ít thuốc lên môi của thiếu nữ.
Còn về cách sử dụng͟͟…
Hoắc Tiện Xuân khẽ ho một tiếng, “Đến lúc đó, ta sẽ chuẩn bị thêm một phần thuốc khác cho vào canh bổ. Nếu bệ hạ vẫn không chịu uống, Cố tiểu thư có thể nghĩ cách dụ dỗ ngài ấy.”
Chức Vụ nắm chặt ngón tay, tɾong lòng rấtdo dự.
Hoắc Tiện Xuân thấy vậy liền khuyên, “Hãy thử thêm lần nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận