Chương 303

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 303

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng là Chu Nhàn Lệ vừa mới gặp, mà đội hình bên cạnh cô ta đã mở rộng thêm mười mấy người, tất cả đều là bạn học cấp ba.
Còn có hai người năm đó quan hệ không tệ, nhìn thấy bọn họ đều có chút vui mừng, nghênh đón: “Đường Noãn, Quý Vân, Thu Thu đã lâu không gặp.”
Đường Noãn cười ôm họ một cái, bên kia Chu Nhàn Lệ đã gọi tất cả mọi người vào trong, như thể đây là sân nhà của cô ta vậy.
Cô ta nhìn Đường Noãn nói: “Tôi nói với bọn họ rằng có đụng mặt cô, nhưng mọi người không tin. Ai cũng nói cô đã sắp trở thành bà Diệp, sao có thể đến đây được. Nếu Diệp lớn thiếu mà biết thì sẽ tức giận mất.”
Đường Noãn cúi người chậm rãi rót chén rượu, ngửa đầu uống hết, nhướng mày nhìn cô ta: “Vậy nên, cô đến hộp đêm nhiều quá nên mới không gả đi được, hay là vì chồng chưa cưới thấy cô đến hộp đêm nên đá cô rồi?”
Chu Nhàn Lệ nghẹn họng, cả giận nói: “Ngươi! Một thanh niên bên cạnh đột nhiên cười khẽ: “Noãn Noãn, cậu vẫn như xưa.”
Là Tiêu Thiên Diệp.
Thật ra bề ngoài của Tiêu Thiên Diệp không tệ. Năm đó cũng là hotboy có tiếng trong trường, khí chất dịu dàng tao nhã, đeo một cặp kính gọng vàng, gia đình điều hành một bệnh viện nên có một loại suy nghĩ vô tư tự tin, nghĩ rằng sẽ không ai không thích mình. Đường Noãn nghe thấy giọng nói của anh ta là cảm thấy ghê tởm: “Tiêu Thiên Diệp, đừng gọi bừa, tôi muốn ói luôn rồi.”
Tiêu Thiên Diệp lành tính cười cười, mấy người thân với anh ta lại ồn ào: “Ai nha, đã bao nhiêu năm không gặp, Đường Noãn vẫn vô tình như xưa.”
Anh ta lại nói với Tiêu Thiên Diệp: “Thiên Diệp, cậu vẫn nên kiềm chế một chút đi, Đường Noãn bây giờ là vợ chưa cưới của Diệp lớn thiếu, cẩn thận Diệp lớn thiếu ghen lên sẽ khiến cậu không chịu nổi đâu.”

Lời này cũng châm chọc Đường Noãn trèo cao, Tiêu Thiên Diệp lại thâm tình chân thành nhìn Đường Noãn cười thoải mái: “Có thể làm tình địch của Diệp thiếu gia, coi như là vinh hạnh của tôi.”
Đáy mắt Đường Noãn lạnh xuống.
Quý Vân cười nhạo nói: “Tình địch của Diệp lớn thiếu? Tôi nói này Tiêu Khổng Tước, cậu cũng tự dát vàng lên mặt mình quá nhỉ? Cậu cũng xứng sao? !”
Đường Noãn tìm mấy cái ly, chậm rãi đổ chai rượu đắt nhất ra.
Chu Nhàn Lệ cho rằng cô rót cho mọi người, tiến lên trực tiếp cầm lấy một ly đưa cho Tiêu Thiên Diệp, cười nói: “Chuyện thời trung học, sao Đường Noãn cô phải vội vã phủi sạch như vậy, không lẽ là sợ Diệp thiếu gia biết? Yên tâm đi, dù sao Diệp thiếu gia cũng sẽ không tới đây, chỉ cần cô giấu diếm cho tốt là được.”
Nói xong lại cầm lấy một ly rượu đưa về phía Đường Noãn: “Tôi nhớ lúc trước hai người có mâu thuẫn bất hòa, hôm nay nếu đã đụng phải, không bằng làm một ly rượu giao bôi, xóa tan hiềm khích lúc trước, thế nào?”
Tiêu Thiên Diệp chủ động tiến lên, thấy Đường Noãn bất động, Chu Nhàn Lệ giơ ly rượu tiếp tục hỏi: “Sao? Không phải chột dạ chứ? Sợ Diệp thiếu gia thế cơ à?
Đường Noãn chỉ cúi đầu rót rượu trong chai.
Hai bạn học có quan hệ tốt với Đường Noãn thấy bầu không khí có chút xấu hổ, vội vàng hòa giải: “Tôi nói này nhị sư huynh, cậu ở đây làm mọi chuyện phức tạp lên làm gì thế? Chúng ta chỉ là tới thăm bạn học cũ thôi, cậu vẽ chuyện ra làm gì?”
Cô ả không sợ thiên hạ không loạn này lúc nào cũng thế, không chuyện xấu gì cô ta không dám làm, ngay cả loại chuyện nhỏ này mà cô ta cũng có thể biến mọi chuyện thành khó xử thế này. Cô ta biết chắc chắn nếu Diệp Thù Yến biết chuyện này thì cũng sẽ không ra tay với người vô danh tiểu tốt là cô ta, nên tới đây cố ý ghê tởm người khác. Chu Nhàn Lệ nghe xưng hô các cô ấy gọi cô ta, vẻ mặt tối sầm lại, giơ chén rượu không thèm nhúc nhích, phảng phất làm vậy có thể khiến Đường Noãn khó xử như cô ta. Tên chó theo chân phía sau cô ta nói: “Chỉ là một ly rượu mà thôi. Cô Đường leo lên nhà họ Diệp rồi nên coi thường bạn học cũ à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận