Chương 303

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 303

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay Ngôn Trăn về nhà có chút muộn, vừa vào cửa đã nhìn thấy trong hộp đựng đồ trên đỉnh tủ có thêm một chuỗi chìa khóa xe quen thuộc.
Hộp chứa đồ là do cô chọn, màu xanh da trời, điểm xuyết hoa văn màu trắng, khiến cho người ta liên tưởng đến mây trên bầu trời trong ngày xuân tươi đẹp, đặt ở trên mặt tủ màu đen lạnh lẽo, toát lên vẻ sinh động.
Phong cách trang trí của Trần Hoài Tự là ba màu màu đen trắng xám, thoạt nhìn rất không có cá tính riêng, sau khi Ngôn Trăn chuyển tới, dần dần mua thêm rất nhiều đồ vật nhỏ, màu sắc rực rỡ, khiến căn phòng lạnh lẽo dần dần có hơi thở của sự sống.
Cô mở tủ giày nhìn thoáng qua, giày của Trần Hoài Tự đặt ngay ngắn ở bên trong.
Quả nhiên anh đi công tác trở về rồi.
Trần Hoài Tự đi Canada hơn nửa tháng, hai người bình thường nói chuyện phiếm do chênh lệch múi giờ, call video chưa được bao lâu đã vì những nguyên nhân bất khả kháng mà phải kết thúc, điều này đối với đôi tình nhân đang trong giai đoạn mặn nồng mà nói không khác gì cực hình.
Nhưng không phải nói rõ ngày mai mới trở về sao? Chẳng lẽ là muốn cho cô một bất ngờ?
Ngôn Trăn rất cao hứng, cởi giày, bước chân dồn dập chạy vào trong. Phòng khách, phòng ngủ… Cô dạo qua một vòng vẫn không tìm được người, trong lúc vô tình nhìn thấy cửa phòng sách khép hờ, từ khe cửa có ánh sáng mơ hồ hắt ra, chiếu sáng cạnh cửa.
Cô chậm rãi tới gần, nhẹ nhàng dán tai vào, nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Trần Hoài Tự vang lên: “Phương án của hạng mục đầu tư này rõ ràng chưa đủ hoàn thiện, số liệu bên trong xác nhận lại cẩn thận một lần nữa cho tôi…”
Sao vừa đáp máy bay đã phải họp!
Ngôn Trăn nói thầm trong lòng, nhưng cũng không vào cửa quấy rầy anh, mà quay về phòng ngủ, chuẩn bị đi tắm trước.
Lúc vào phòng tắm, cô nhìn áo ngủ trong tay, đột nhiên nghĩ tới điều gì, cắn cắn môi, xoay người đi đến phòng thay đồ, lấy ra một cái túi trong góc tủ quần áo, mới bước vào phòng tắm lần hai.
Tắm rửa xong, Ngôn Trăn quấn áo choàng tắm đi ra, phòng ngủ vẫn yên tĩnh như cũ, Trần Hoài Tự còn đang họp trong thư phòng.
Cô nằm trên giường, không yên lòng chơi điện thoại, dần dần cảm thấy nhàm chán, liền đứng dậy đi tìm anh.
Trần Hoài Tự ngồi trước máy tính, cúi đầu lật tài liệu, cà phê trong tay đã sớm lạnh, âm thanh báo cáo rành mạch phân minh rơi vào tai, anh xoa xoa mi tâm, ngước mắt, chợt nhìn thấy trước cửa thư phòng có một cái bóng nhỏ, đang chậm rãi lắc lư.
Khóe môi anh nhếch lên, cầm bút máy trong tay xoay vài cái, gõ nhẹ lên mặt bàn.
Bóng ma kia do dự một hồi ở cửa, nghe thấy tiếng vang trong phòng, tò mò đẩy cửa, vịn cánh cửa ló đầu vào thăm dò. Vì thế Trần Hoài Tự liền nhìn thấy khuôn mặt người yêu đã hơn nửa tháng rồi không gặp, còn có…
Đôi tai mèo mượt mà trên đầu cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận