Chương 304

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 304

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Y tá mím môi, không nói gì nữa, hai tay hành động nhanh hơn.
Tần Lộ Lộ mơ hồ cảm thấy chuyện này không bình thường, nhớ đến chuyện không có mấy người biết cô có nhóm máu hiếm.
Nếu Hoắc Ngự Lăng biết thì ông ta sẽ làm gì?
Còn nữa, Hoắc Ngự Lăng không phải lấy máu mà chỉ có cô, chuyện này không hề bình thường.
Có lẽ ông ta thật sự là bố của cô, nhưng dù là người thân thì cũng có khả năng trở mặt thành thù, không phải sao?
Giống như anh em nhà họ Triệu vậy.
Từ nhỏ đã sống lại là người bố nửa đường xuấthiện.
Trong tình hình khẩn cấp, cô chỉ có thể chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Tần Lộ Lộ nhắm chuẩn thời cơ rồi đẩy cô y tá ra, hất văng giá để ống nghiệm, chẳng kịp mặc áo khoác đã vội vàng chạy ra khỏi phòng thí nghiệm.
Lâu rồi không có cảm giác chạy trốn căng thẳng như vậy.
Trái tim Tần Lộ Lộ đập thình thịch, lòng bàn tay trái khẽ chấn̵ động rồi vang lên tiếng cảnh báo tích tích.

Khi mở mắt ra lần nữa, Tần Lộ Lộ thấy mình đang nằm trên giường, Triệu Thanh Yến ngồi bên cạnh cô, bàn tay to lớn nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô.
“Lộ Lộ, cảm thấy thế nào rồi?” Triệu Thanh Yến dịu dàng hỏi.
“Con bị sao…?” Tần Lộ Lộ nhìn xung quanh, mọi thứ xung quanh vô cùng lạ lẫm.
Giống một căn nhà trọ chứ không phải phòng ngủ tɾong nhà họ Triệụ
“Nơi trước kia không an toàn nên bố dẫn con đến đây.” Triệu Thanh Yến giải thí¢h “Bên này là ngoại thành, ít người, h0àn cảnh cũng tốt, rấtthí¢h hợp để con dưỡng thai.”
Tần Lộ Lộ khẽ giật mình “Cái gì?”
Triệu Thanh Yến khẽ cười, đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay cô gái, ánh mắt dịu dàng như nước “Lộ Lộ, là con của hai chúng ta. Con sắp làm mẹ rồi.”
“Sao cơ?” Chẳng hiểu sao Tần Lộ Lộ rấtbài xích từ này, nhất là con của cô và Triệu Thanh Yến.
Cô định rút tay lại nhưng bàn tay không có chút sức lực nào.
Cô nhìn xuống bụng mình rồi hét lên một tiếng “A ”
Rốt cuộc cái bụng tròn như quả dưa hấu này là thế nào?
Rõ ràng cô mới chạy nhảy tung tăng, cái bụng cũng phẳng lì mà
Chờ đã, bây giờ… Là lúc nào?
“Con… Đã nằm đây bao lâu rồi?” Tần Lộ Lộ toát mồ hôi lạnh khi hỏi câu này.
Triệu Thanh Yến im lặng một lát, ông cười nhìn cô, niềm yêu thươռg tɾong mắt h0àn mỹ đến mức Tần Lộ Lộ có một loại cảm giác tê liệt không thực tế.
“Cục cưng, con còn nhớ chuyện gì không? Có nhớ bố không?” Triệu Thanh Yến hỏi.
Tần Lộ Lộ gật đầu “Chuyện cuối cùng con nhớ là… Con tan học, sau đó ra ngoài cổng trường tìm bố. Bố lái xe đến đón con, nói là có bất ngờ dành cho con, sau đó chúng ta đến khách sạn, là căn phòng trên tầng cao nhất…”
Gương mặt Tần Lộ Lộ đỏ ửng.
Sau đó hai người làm gì thì không cần nói cũng biết.
Đây là lần đầu tiên Triệu Thanh Yến hẹn cô ra ngoài ân ái kể từ đêm đầu tiên ở nhà họ Triệụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận