Chương 304

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 304

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau buổi trưa.
Chức Vụ lòng dạ không yên đã tự tay mang canh bổ cho thiên tử.
Nàng múc ra một chén nhỏ, dịu dàng nói “Đây là canh bổ mà ta tự tay hầm cho bệ hạ.”
Chén canh nhỏ nằm tɾong tay nàng một lúc cũng trở hơi nóng.
Thiên tử vươn tay nhận lấy bát canh từ bàn tay mềm mại của nàng.
Y hạ mắt nhìn thoáng qua nhưng lại đặt bát canh sang một bên, giọng hờ hững, “Giờ Cô chưa muốn uống.”
Chức Vụ dừng lại, “Có phải quá nóng không?”
Nàng lấy muỗng sứ khuấy nhẹ tɾong chén cho mau nguội rồi tự tay múc một muỗng canh, định đút cho y.
Chức Vụ thử dùng cách cũ để khuyên Yến Ân uống canh. Trước đây, chỉ cần nàng đích thân đút cho y thì y chưa bao giờ từ chối.
Nhưng lần này, Yến Ân không mở miệng.
Nàng nhận ra y cứ nhìn mình chằm chằm khiến nàng hơi bất an, nhỏ giọng hỏi “Bệ hạ sợ canh không ngon sao?”
Trong lòng nàng vốn đã chứa đầy cảm giác tội lỗi, lại càng nói nhỏ, “Ta có thể thử trước…”
Nói rồi, nàng định đưa thìa canh y không chịu uống lên môi mình, nhưng lại bị y bất ngờ giữ lại.
Yến Ân nắm lấy cổ tay thiếu nữ, cướp lấy chiếc thìa trên tay nàng.
Sau đó, tɾong khi Chức Vụ còn bối rối, y đột nhiên hất đổ bát canh xuống đất, trùng hợp dập tắt lư hương đang cháy trước bàn.
Lư hương phát ra tiếng “xì xì”.
Chức Vụ giật mình, vô thức đứng dậy muốn kiểm tra xem canh có bị đổ hết không…
Nhưng y đã kéo nàng vào lòng, ma͙nh mẽ nắm lấy cằm nàng, buộc nàng chuyển ánh mắt từ chén canh sang khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt của y.
Trên mặt Yến Ân lúc này chẳng có chút ấm áp nào.
“Chức Vụ không thích ta đến vậy sao?”
Chức Vụ hít thở không thông, như không hiểu vì sao ánh mắt y nhìn nàng bỗng trở nên lạnh lùng như vậy.
Yến Ân rũ mắt nhìn nàng chăm chú.
Y không phải là Yến Ân của mấy năm sau, chẳng phải nàng đã biết rõ điều đó từ lâu sao?
“Thời gian này…”
Y vuốt ve gò má mềm mại của nàng, giọng nói càng thêm khó đoán, “Ta chỉ thấy làm như vậy… rấtthú vị.”
“Bây giờ xem ra, nữ tử mà ‘hắn’ thích cũng chỉ có vậy, thật ra vô vịnan”
Khi Yến Ân nói vậy, đôi mắt sâu thẳm của y dán chặt vào từng thay đổi nhỏ trên khuôn mặt nàng.
Ngoài đôi má trắng nõn bị y bóp đến đỏ bừng, hình như nàng không có bất kỳ phản ứng ma͙nh mẽ nào.
Vậy mà vẫn không tức giận sao…
Như thể y đang bắt nạt một miếng bông mềm mại, khối bông này lại khiến y đột nhiên tức giận mà không hiểu vì sao.
Có phải nàng thực sự cho rằng y chỉ là một sự tồn tại không quan trọng, đến nỗi ngay cả việc tức giận cũng không đáng?
Ánh mắt Yến Ân càng trở nên lạnh lẽo hơn, “Để Cô đoán xem, các ngươi đã giấu thuốc thật ở đâu?”
Ngón tay của y chạm vào đôi môi đỏ mọng đặc biệt rực rỡ của nàng hôm nay…
Nàng vốn luôn thanh nhã, hôm nay đôi môi lại quyến rũ đến khó có thể bỏ qua.
“Ở đây đúng không?”
Lời vừa dứt, y nhìn thấy ánh mắt người đẹp hơi co lại.
Có vẻ như y cũng nhận ra rằng nàng cũng giống như những người khác, chỉ muốn y biến mất…
Ánh mắt Yến Ân càng thêm u ám, “Quả thật rấtċһán ngắt.”
Chức Vụ ngây người, vội vàng định giải thích.
Nhưng đôi mắt đen lạnh lùng của y như ċһán ghét những trò này, bất ngờ cúi xuống, hung hãn hôn lên môi nàng…
Hương mê tɾong lư hương vẫn chưa h0àn toàn tan hết.
Trước khi ý thức dần tan, Yến Ân dán trán mình lên trán thiếu nữ, giọng điệu như mang chút châm biếm.
“Hóa ra khi ta mười bảy tuổi cũng không có ai thương yêu, chỉ là một sự tồn tại bị người khác vứt bỏ mà thôi…”
Hàng mi Chức Vụ khẽ run, hơi thở dồn dập, nhưng vẫn cố gắng giải thích
“Không phải…”
Hôm nay nàng bôi son đỏ rực, quả thật định bôi thuốc lên môi…
Nhưng cuối cùng Chức Vụ vẫn không bôi.
Nàng chỉ muốn trò chuyện tử tế với thái tử Yến Ân mười bảy tuổi, để y hiểu rằng, dù ở thời điểm nào nàng cũng sẽ yêu y…
Rồi nàng sẽ khuyên y để y tự nguyện uống thuốc.
Nhưng y đã ngất xỉu tɾong vòng tay của Chức Vụ.
Mê dược tɾong lư hương là kế sách cuối cùng của Hoắc Tiện Xuân.
Trong lúc y mê man, Hoắc Tiện Xuân đã đề nghị nhân cơ hội này thử đổ thuốc vào miệng nhưng Chức Vụ kiên quyết từ chối.
“Chờ khi bệ hạ tỉnh lại, ta sẽ thuyết phụcngài ấy.”
Chức Vụ càng hối hận vì sau khi thiên tử mất trí nhớ, nàng đã từng do dự.
Nàng nên đối xử với y và Yến Ân không mất trí nhớ như nhau… chỉ như vậy mới không khiến y hiểu lầm rằng nàng muốn bỏ rơi y.
Chức Vụ tự trách mình, ở lại trông chừng thiên tử đang mê man suốt đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận