Chương 305

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 305

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

304 Bảng danh sách du học bị quy tắc ngầm 2
Cô lập tức tiến lên nói rõ ý đồ đến, trái lại Tưởng Manh cảm thấy ngạc nhiên.
“Bảng danh sách du học đã sớm gửi riêng cho mỗi người trong dịp tết, bên bộ phận giao lưu quốc tế còn thêm mình vào nhóm chat, nói sau khi đến nước ngoài phải quan tâm lẫn nhau.”
Nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Lâm Chi Nam, Tưởng Manh còn nói thêm “Lúc đó mình còn cảm thấy buồn bực vì sao không có cậu, cậu thể hiện tốt hơn mình nhiều.”
Tưởng Manh nửa đáng tiếc, nửa an ủi, cả người Lâm Chi Nam lại rét run, đen đủi cũng chỉ như thế này mà thôi.
Cô đứng vững, sau đó cười gượng “Mình có thể xem xem bảng danh sách du học có những ai không?”
Sao Tưởng Manh có thể từ chối chứ, cô ấy lấy điện thoại ra, mở mail đưa đến, danh sách mười mấy cái tên đập vào trước mắt Lâm Chi Nam.
Cô đọc kỹ danh sách này, đột nhiên ánh mắt lóe lên “Tưởng Manh, cậu có cảm thấy tên của mấy người này rất lạ lẫm không?”
“Ở hai vòng sơ khảo bên ngoài, mình chưa từng gặp qua bọn họ.”
Tưởng Manh nhìn vào mấy cái tên mà cô chỉ, suy tư một lát cũng gật đầu “Mình cũng cảm giác giống như chưa từng gặp qua mấy người này, nhưng lúc đó có trên dưới trăm người, mình cũng không dám xác định.”
Không phải cảm giác mà là chắc chắn.
Trong ba tiếng phỏng vấn dài dằng dặc, cô đã ghi nhớ rõ mỗi người, tên dáng dấp, chuyên ngành, đó là thói quen rèn luyện trí nhớ của cô, sớm khắc sâu vào xương tủy.
Lúc này cả người Lâm Chi Nam như nhũn ra, hơi lạnh theo lòng bàn chân đi lên, răng Lâm Chi Nam khẽ run.
Cô có thể tiếp nhận chuyện bất kỳ một người tham gia phỏng vấn nào vượt qua cô để được tuyển chọn, chỉ có thể nói mình không chuẩn bị đầy đủ, nhưng vì sao ngay cả một người không tham gia xét tuyển cũng có thể đạp cô xuống.
Vậy một tháng nỗ lực của cô tính là gì.
“Chi Nam, cậu đừng vội.” Nhìn ra sắc mặt Lâm Chi Nam trắng bệch, Tưởng Nam an ủi “Nghe nói trong đó có phó hội trưởng hội sinh viên đưa ra quyết định cuối cùng, cậu có muốn đi hỏi cô ấy một chút không?”
Lâm Chi Nam quay đầu nhìn cô.
“Phó hội trưởng tên là gì?”
Tưởng Manh “Lạc Dĩ Nhiên.”

Trong văn phòng hội sinh viên, bên ngoài là lạnh giá, bên trong lại rất ấm áp, một đám thiếu niên có khí chất phong lãng, nho nhã đang chơi cờ vây, có người ngồi hoặc đứng ở hai bên, tự thành một phái phong lưu.
Cờ vây kiêng kỵ nhất là người bên ngoài nhiều lời, vì thế cho dù Lạc Dĩ Nhiên có sốt ruột cũng chỉ có thể nhìn Chu Nguyên ăn mấy quân cờ của Ôn Thời Khải.

Bình luận (0)

Để lại bình luận