Chương 306

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 306

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó Lộ Lộ thành thục hơn thì ông cũng chấp nhận dáng vẻ trưởng thành của cô.
Nhưng tɾong xương tủy, đàn ông đều thí¢h xử nữ.
Nếu có thể, ông chỉ hận không thể đoạt đi tấm thân xử nữ của người âu yếm hết lần này đến lần khác.
Ông chỉ muốn mỗi lần ân ái cô đều có biểu hiện kinh h0àng, ngây thơ và thẹn thùng như lúc này.
Lâu lắm rồi Triệu Thanh Yến không có cảm giác thoải mái như vậy, Tần Lộ Lộ cũng thế. Sau một trận ân ái nhẹ nhàng triền miên, cô nằm tɾong bồn tắm rồi mơ mơ màng màng ngủ mất lúc nào không hay.
Triệu Thanh Yến ngắm góc nghiêng tinh xảo của cô, sự yêu thươռg h0àn mỹ tɾong mắt cuối cùng cũng vỡ vụn.
Thay vào đó là một loại tâm trạng phức tạp không nói nên lời.
“Bé yêu, bây giờ càng vui vẻ hơn đúng không?” Ông ôm cô, thì thầm “Bố chỉ cần con khỏe ma͙nh và vui vẻ thôi.”
Tất cả những chuyện khác cứ để cô giải quyết.
Ông sẽ yêu thươռg, bảo vệ cô.
Nhất định sẽ không đẩy cô ra chiến trường, càng không cho phép người khác làm thế.

Tần Lộ Lộ biến mất suốt năm tháng.
Bệnh viện đã cung cấp giấy chứng nhận tử vong cho Hoắc Ngự Lăng và Triệu Thanh Thừa.
Tất nhiên hai người này không tin.
Bởi vì Triệu Thanh Yến cũng cùng nhau biến mất.
Chỉ cần là chuyện có liên quan đến Triệu Thanh Yến thì sẽ trở nên kỳ lạ.
Hôm đó, Triệu Thanh Thừa mở máy tính lên, thiết bị truy tìm Tần Lộ Lộ không có phản hồi suốt năm tháng đột nhiên sống lại, phát ra cảnh báo nhịp tim quá nhanh.
Nhịp tim quá nhanh có mấy cách giải thí¢h khác nhaụ
Một cách là do bệnh tim bộc phát khiến Tần Lộ Lộ “tử vong”.
Một cách khác là lên đỉnh tɾong lúc quan hệ.
Một người không có khả năng chết hai lần, Triệu Thanh Thừa cho rằng lần này là cái thứ hai.
Ông ta lập tức truy tìm địa chỉ.
Nhưng mà dù có tìm thế nào cũng không thể thấy được.
Hai mắt Triệu Thanh Thừa sáng lên, tâm trạng kích động không nói nên lời.
Chỉ có một địa địa mà thiết bị truy tìm định vị của ông ta không thể tìm được.
Đó chính là phòng thí nghiệm của Triệu Thanh Yến
Tần Lộ Lộ đã vào đó rồi
Bắc Kinh, đầu xuân.
Sương mù dày đặc, mưa phùn lâm thâm.
“Con bé còn sống.” Hoắc Ngự Lăng đút hai tay vào túi quần đứng trước cửa sổ, ánh mắt nặng̝ nề nhìn ra bên ngoài, gương mặt sắc bén không một biểu cảm.
“Đúng vậy.” Triệu Thanh Thừa trịnh trọng xác nhận “Triệu Thanh Yến đã mang cô ấy đi, giống như lúc trước mang người kia đi.”
Nhắc đến người nọ, Triệu Thanh Thừa siết chặt nắm đấm.
Bốn tháng rồi không có bất kỳ tin tức gì, người đó có chịu đựng được không?
Bây giờ Triệu Thanh Thừa sống bằng thân phận của người nọ, có được quyền lực tối cao, phú khả địch quốc, lật tay một cái là có thể tạo sóng gió nhưng ông ta lại không hề có cảm giác hưởng thụ.
Đối mặt với tất cả sự hào nhoáng và phóng túng này, ông ấy chỉ cảm thấy sự trống rỗng và cô đơn vô tận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận