Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Hẹn Mới

Mục Phách vuốt ve trang giấy, lặp lại lời nói ban nãy: “Anh nói, Gia Ngộ, em đừng hối hận.”

Gia Ngộ nghe được như vậy, cục đá đè nặng trong lòng đột nhiên rơi xuống. Cô đã tính đến trường hợp xấu nhất, giờ cả người đều cảm thấy nhẹ nhõm.

“Em sẽ không hối hận đâu.”

Gia Ngộ còn định hỏi tiếp khi nào thì làm thủ tục ly hôn, lại thấy Mục Phách gấp tờ hợp đồng lại, tiện tay bỏ vào ngăn kéo tủ đầu giường. Cô không hiểu, dùng ánh mắt dò hỏi.

Mục Phách nói: “Sửa nội dung hợp đồng chủ yếu là ở phần thời hạn thôi. Anh còn chưa suy nghĩ xong, chờ suy nghĩ kỹ rồi anh sẽ nói với em.”

Gia Ngộ choáng váng, chuyện này hoàn toàn khác với suy nghĩ của cô, không khỏi khẩn trương đến mức nói lắp: “Vậy… vậy anh làm thế không phải khiến em lo lắng sao?” Cảm giác giống như học sinh thời đi học, cái quạt trần cứ treo lơ lửng trên đầu, vĩnh viễn không biết lúc nào nó sẽ rơi xuống làm đầu mình nở hoa.

Mục Phách suy nghĩ một lát, hỏi cô: “Vậy khoảng thời gian an toàn trong lòng em là bao lâu?”

Gia Ngộ cau mày, không chắc chắn nói: “Ít nhất cũng phải chờ đến khi đứa bé ra đời chứ?”

“Vậy được.” Mục Phách tỏ vẻ đồng ý, “Anh đảm bảo với em, thời hạn anh quyết định sẽ là sau khi đứa bé ra đời.” Thấy Gia Ngộ vẻ mặt vẫn còn rối rắm, anh cho cô một liều thuốc an thần: “Anh cũng là bố đứa bé mà.” Ngụ ý là anh sẽ không đưa ra quyết định qua loa.

Gia Ngộ lại kêu khổ lần nữa: “Nhưng mà làm sao bây giờ? Em bây giờ lại thấy hối hận rồi.”

Tâm trạng Mục Phách dường như rất tốt, anh đè cô lại, véo nhẹ cái mũi nhỏ xinh của cô: “Vậy thì làm sao bây giờ? Anh đâu có bán thuốc hối hận.”

Gia Ngộ ai oán nhìn anh, bình phẩm: “Mục Phách, thật ra anh rất xấu tính đấy.”

Mục Phách chỉ cười cười, không phản bác.

“Ngủ đi em.” Anh cũng chưa từng nói mình là người tốt bao giờ mà.

Ngày hôm sau thức dậy, Gia Ngộ đem tin tức mình mang thai nói cho Văn Trọng biết. Văn Trọng ngay lập tức đòi đi chùa tạ ơn Bồ Tát, một mực khẳng định là Bồ Tát hiển linh.

“Ba bình tĩnh chút đi ạ.”

“Ba sắp có cháu ngoại bế rồi còn bình tĩnh cái gì nữa?” Ông đang đi công tác xa nhưng vẫn cười đến không khép được miệng, chỉ ước gì có thể loa báo tin tức này cho cả thế giới biết, “Phải chăm sóc bản thân cho tốt đấy biết không? Đừng có ăn uống linh tinh, con…”

Gia Ngộ không muốn nghe ông lải nhải, trực tiếp cúp máy. Cô bực bội nói: “Xong rồi, ba em càng ngày càng mê tín.”

Mục Phách đút cho cô một ngụm nước mật ong ấm rồi mới nói: “Có thể thật sự là như vậy đó.”

“Thần thần phật phật.” Gia Ngộ quẳng điện thoại đi, nằm lại vào chăn ấm, “Mục Phách, anh hôm nay có thể về sớm một chút không?”

“Có chứ.” Mục Phách nói: “Về anh sẽ nấu canh cho em uống.”

Gia Ngộ nuốt nước miếng: “Em muốn uống canh móng heo.”

Mục Phách buồn cười, gật đầu, giúp cô đắp chăn cẩn thận: “Vậy anh đi đây.”

“Vâng.”

Mục Phách đi chưa được bao lâu, cửa chính lại có tiếng động. Gia Ngộ cứ ngỡ Mục Phách quên đồ quay lại, kết quả là dì giúp việc đến. Là Văn Trọng gọi bà đến.

Dì giúp việc hỏi Gia Ngộ hôm nay muốn ăn gì.

“Dì cứ làm mấy món thanh đạm là được ạ.” Lát sau Gia Ngộ lại quay người dặn bà: “Tiện thể dì mua giúp cháu cái móng heo rồi để vào tủ lạnh là được, chờ Mục Phách về anh ấy sẽ làm.”

Dì giúp việc đáp lời, đóng cửa lại.

Gia Ngộ tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Ngủ đến nửa tỉnh nửa mê, cô mơ thấy mình rơi vào một cái đầm lầy đầy sương mù, bốn phía toàn là cá sấu đang nhìn chằm chằm vào cô. Chúng nó tiến lại gần, cô còn có thể nghe thấy tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng chúng…

Bỗng nhiên bừng tỉnh! Nào có cá sấu nào đâu! Chẳng qua là điện thoại đang rung điên cuồng mà thôi. Gia Ngộ lau vội mồ hôi lạnh trên trán, quay đầu, cầm điện thoại lên nghe, giọng điệu khó chịu: “Alo, ai đấy?”

Như đã quen với thái độ này của cô, người bên kia thản nhiên đáp: “Sao bây giờ cậu mới nghe máy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận