Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những tiếng kêu chồng ơi kia như những mũi kim đâm vào tim cô.

Nhưng rõ ràng anh rể và chị họ là vợ chồng, làm chuyện đó là chuyện bình thường, cô không hiểu tại sao mình lại cảm thấy khó chịu.

Có chút chua chát…

Trần Vân dậy sớm để nấu ăn nhưng lại tìm thấy một tờ giấy nhắn trên bàn cà phê trong phòng khách.

Nó được viết bởi chị họ của cô.

“Chị hẹn bạn ra ngoài trời, phải tháng nữa mới trở về, hy vọng lúc chị trở về sẽ có tin tức tốt.”

Chị họ đi chơi sao?

Tại sao lại đột ngột như vậy?

Đêm qua chị ấy còn cùng anh rể…

“Chị họ của em đi rồi.” Giọng nói của Tần Hạo Nam đột nhiên vang lên bên tai cô.

Trần Vân giật mình: “Anh rể…”

“Hửm, không tránh anh nữa?” Tần Hạo Nam mỉm cười nhìn cô.

“Em không tránh anh, em đang chuẩn bị bữa sáng.” Trần Vân vo tờ giấy trong tay và ném nó vào thùng rác.

Tần Hạo Nam nắm lấy cánh tay cô: “Đừng làm, anh dẫn em ra ngoài ăn.”

“Không cần, anh tự mình đi ăn đi, em đi nấu cơm.” Trần Vân cúi đầu, hất tay anh ra.

Tần Hạo Nam không ngờ cô lại bướng bỉnh như vậy, anh cũng không hiểu tại sao cô lại bướng bỉnh như vậy.

Nếu trước đây là bởi vì Trần Mỹ Lệ thì bây giờ anh đã đẩy Trần Mỹ Lệ đi xa, sao cô vẫn bướng bỉnh như vậy?

Anh không còn cách nào khác ngoài việc đi theo Trần Vân vào bếp.

Trần Vân quay lưng về phía anh, cúi đầu cẩn thận thái rau chuẩn bị bữa sáng.

Tần Hạo Nam ở bên cạnh nhìn cô.

Kỳ lạ thay, anh không cảm thấy buồn chán khi nhìn cô như thế này.

Khi Trần Vân nấu xong và mang ra nhà ăn, Tần Hạo Nam đã ngồi đó đợi.

“Anh không ra ngoài ăn à?”

“Đồ ăn ở ngoài không ngon bằng em nấu.” Nói xong, anh cầm chiếc bánh cô vừa phết lên ăn.

Trần Vân có chút xấu hổ: “Em còn làm sữa đậu nành, để em rót cho anh một ly.”

Bữa sáng này chỉ có hai người, nhưng lại ăn trong im lặng, còn không bằng khi có Trần Mỹ Lệ ở đó, ít nhất cô cũng sẽ nói chuyện một chút.

Tần Hạo Nam ăn xong, đứng dậy đi đến sau lưng cô, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng nói: “Chị họ của em đã đi rồi, em không cần lo lắng chuyện gì nữa.”

Nhưng Trần Vân vội vàng đứng dậy, hất tay anh ra, cúi đầu thu dọn bát đĩa: “Đợi… đợi chị họ về rồi nói sau.”

Cô vẫn không biết có nên tiếp tục hay không, đêm qua… rõ ràng là chị họ và anh rể còn tình cảm với nhau như vậy.

“Chờ cô ta về? Cô ta phải một tháng nữa mới về, em muốn để anh một tháng không thao em sao?” Anh sao có thể chịu đựng được?

“Có lẽ, có lẽ một tháng sau em sẽ có thai, đến lúc đó sẽ không cần nữa.” Trần Vân càng cúi đầu thấp hơn.

“Em cho rằng anh thao em là để làm em mang thai sao?” Tần Hạo Nam hỏi.

“Không phải sao?” Trần Vân ngước mắt lên, nhìn anh bằng ánh mắt trong veo, bọn họ bắt đầu cũng chỉ vì một đứa bé.

“Anh, Tần Hạo Nam này muốn có con, thì sẽ có rất nhiều người muốn sinh con cho anh.”

Trần Vân rũ mắt xuống, không nói nữa, ý của anh là muốn người khác sinh con cho mình sao?

Tần Hạo Nam nhìn không nổi cô như vậy, anh trực tiếp ôm lấy cô: “Em vẫn chưa hiểu được suy nghĩ của anh sao?”

“Anh rể… đừng như vậy… thả em ra… em không muốn hủy hoại quan hệ giữa anh và chị họ, nếu một tháng nữa em có con thì em sẽ ở lại, nếu không có… em sẽ rời đi…”

“Anh cùng cô ta thì có quan hệ gì chứ?”

“Tại sao không có? Tối qua hai người còn…” Trần Vân suýt chút nữa đã nói ra điều đó, nhưng cô ngay lập tức ngậm miệng lại.

Họ là vợ chồng, làm chuyện như vậy là bình thường, cô vì cái gì mà lại nói ra, vì cái gì mà dám hỏi anh.

Tần Hạo Nam hiểu rõ nguyên nhân: “Tối qua em nghe thấy sao? Cho nên em nghĩ tối hôm qua anh đã thao cô ta?”

Trần Vân ngậm chặt miệng, nhưng trong lòng lại nghĩ, còn không phải sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận