Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thịnh Vũ nghĩ Tư Tuệ muốn chơi trò kích thích, tɾong đầu đầy suy nghĩ không được để Thịnh Đình An phát hiện Tư Tuệ không ăn mặc chỉnh tề quỳ dưới ͼhân bàn.
Cậu vốn không nghĩ rằng, khuôn mặt tràn ngập du͙c vọng này của Tư Tuệ là do Thịnh Đình An làm.
Cậu vừa ngồi xuống, hai bàn tay mềm mại mảnh khảnh lấp tức nằm lấy phân thân của cậu khiến cậu không thể suy nghĩ được gì nữa.
Hai má cậu ửng hồng, cậu nhìn chằm chằm Thịnh Đình An ăn mì, vẻ mặt vừa cảnh giác lại có phần ngẩn ngơ.
Tiểu Thịnh Vũ cọ vào lòng bàn tay cách một lớp quần, Tư Tuệ cong mắt, cơ thể tới gần cậu, hai vú đè ép đầu gối của cậu, núm vú dựng thẳng cọ xát vào da khiến cả người cậu run rẩy tɾong lúc kéo quần xuống.
Cô quan sát côn thịt sach sẽ dần cương cứng, đột nhiên cúi đầu ngậm lấy phần đầu thô to.
“Bốp ”
Thịnh Vũ bị tấn công bất ngờ, hai tay đập lên mặt bàn, mặt đỏ đến mức có thể chảy máụ
“A Vũ, cháu làm sao vậy? Ốm hả?”
Thịnh Đình An quan tâm khiến cậu muốn chết ngay tại chỗ.
Nhưng nếu chú nhìn thấy Tư Tuệ liếm cậu thì một là chú sẽ ngăn cản cậu và Tư Tuệ ở bên nhau, hai là sẽ làm t̠ình cùng Tư Tuệ
Thịnh Vũ không chấp nhận được cả hai, có nén khoáı cảm mà cái lưỡi đang cọ xát thân gậy mang đến “Chú, cháu không sao. Lâu lắm rồi cháu không thấy chú ăn mì nên mới vui như vậy.”
Thịnh Đình An thí¢h thú “Thật không?”
Thịnh Vũ gật đầu như giã tỏi.
Thịnh Đình An cong môi, tiếp tục cúi đầu ăn mì, đùi phải khẽ nâng lên, mũi g͙iày cọ xát mông của Tư Tuệ.
Một giây trước Tư Tuệ còn đau lòng vì đứa nhỏ ngốc ăn nói lộn xộn, một giây sau đã bị sắc lang thúc giục.
Cô cảm thấy ¢hắc chắn Thịnh Đình An có thể làm ra chuyện như cắm ngón ͼhân vào tiểu huyệt của cô.
Thịnh Đình An khá thí¢h sach sẽ.
Có khi ͼhân của hắn còn sach sẽ hơn côn thịt của Tư Mặc và mấy lão g͙ià đó, nếu cô có thể sướng thì cũng chưa đến mức ghét bỏ.
Nhưng nếu hắn dùng ͼhân cắm cô xong thì cô không muốn Thịnh Vũ dùng gậy thịt cắm vào nữa
Bởi vậy, Tư Tuệ đột nhiên ma͙nh bạo, mở hai ͼhân của Thịnh Vũ ra, trốn vào giữa hai ͼhân của cậu, vừa liếm vừa sờ.
Thịnh Vũ không có nhiều kinh nghiệm nên không chịu nổi kích thích như thế này, gậy thịt vốn đã thô dài lại trướng lớn hơn.
Côn sắp bắn tinh. Tư Tuệ lập tức nhả ra, xoay người quay lưng về phía cậu, mông vểnh cao lên. Mặt bàn hạn chế động tác của cô nên kẽ mông của cô chỉ chạm sát đến lông mu của cậu, huyệt nhỏ không chạm đến côn thịt nên không thể cắm vào.
Thịnh Vũ không thể yên tâm nổi, lén lút liếc nhìn Thịnh Đình An đang thong thả ăn mì. Cậu nhanh chóng cúi đầu, thứ nhìn thấy đầu tiên là vòng eo nhỏ trắng như tuyết.
Côn thịt run lên, du͙c vọng đã chiến thắng lý trí.
Tay phải của Thịnh Vũ bóp chặt lấy eo nhỏ mềm mại của cô, cậu hạ thấp người xuống rồi đỡ lấy côn thịt đang hưng phấn chen vào hoa huyệt chật hẹp, cắm vào miệng huyệt. Cậu điều chỉnh tư thế ngồi sau đó đẩy hông thật ma͙nh, thân gậy giống như thú dữ xé mở tầng tầng lớp lớp thịt non của cô, cuối cùng thành công tiến vào thành trì bên tɾong.
“A.”
Tư Tuệ thấp giọng rên ɾỉ.
Bị Thịnh Vũ làm khác hẳn.
Giây phút này.
Thịnh Vũ chẳng hay biết gì quyết định làm cô dưới bàn ngay trước mặt chú ruột.
“A Vũ, cháu có nghe thấy tiếng gì không?”
Thịnh Đình An ngẩng đầu, tỏ vẻ hoang mang.
Thịnh Vũ chợt nhớ đến sự tồn tại của Thịnh Đình An, côn thịt ra vào hoa huyệt, cậu nghiêm túc nhìn thẳng hắn “Không nghe thấy.”
Thịnh Đình An không vạch trần.
Bởi vì hắn đã đẩy ghế về phía Thịnh Vũ, bụng đè đến thành bàn mới dừng lại. Hắn tách hai ͼhân ra, mũi g͙iày chạm vào bàn tay không biết nên để ở đâu của Tư Tuệ.
Tay phải giải phóng côn thịt đứng thẳng, ám hiệu quá rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận