Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bản Án Của Số Phận Và Quyết Định Sinh Tử
Không khí trong phòng khám của bác sĩ Trần đặc quánh mùi thuốc sát trùng, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng quạt thông gió ro ro đều đều như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm. Mẹ Cố ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt, bờ vai run rẩy theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Cố Minh Mộng ngồi bên cạnh, gương mặt tái nhợt không còn chút máu, đôi mắt to tròn thường ngày tinh anh giờ đây trống rỗng, vô hồn nhìn vào tờ kết quả siêu âm đen trắng trên tay bác sĩ.
“Tử cung của con bé… quá nhỏ, lại có vách ngăn dị dạng.” Giọng bác sĩ Trần trầm xuống, đầy vẻ ái ngại và xót xa. Bà đẩy gọng kính, nhìn thẳng vào người bạn thân đang suy sụp. “Tú Vân à, tôi nói thật lòng với tư cách một bác sĩ và một người bạn. Nếu bây giờ can thiệp để bỏ cái thai này, nguy cơ băng huyết là cực kỳ cao. Vách tử cung mỏng manh đó có thể bị thủng bất cứ lúc nào, thậm chí phải cắt bỏ toàn bộ tử cung để giữ mạng sống.”
Lời phán quyết như sét đánh ngang tai. Mẹ Cố ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe ngập nước: “Ý bà là… nếu phá thai, con bé sẽ…”
“Sẽ vĩnh viễn mất khả năng làm mẹ.” Bác sĩ Trần gật đầu xác nhận, giọng nặng nề như chì. “Hơn nữa, tính mạng cũng bị đe dọa.”
Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc. Cố Minh Mộng cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt, không thở nổi. Cô đưa tay sờ lên vùng bụng dưới vẫn còn phẳng lì của mình. Bên trong đó, một sinh linh bé nhỏ đang hình thành, một mầm sống ngoài ý muốn, kết quả của những đêm hoang lạc cuồng nhiệt và thiếu hiểu biết. Cô chưa từng nghĩ đến việc làm mẹ, cô chỉ mới mười sáu tuổi, cuộc đời cô còn chưa thực sự bắt đầu.
“Con không muốn…” Cố Minh Mộng thì thào, giọng vỡ vụn. Cô quay sang ôm chầm lấy mẹ, òa khóc nức nở như một đứa trẻ bị lạc đường. “Mẹ ơi, con không muốn làm mẹ đâu! Con sợ lắm! Con còn phải đi học mà…”
Mẹ Cố đau đớn như đứt từng khúc ruột. Bà ôm chặt lấy con gái vào lòng, nước mắt bà thấm ướt vai áo cô. Bà hận Bạch Hạo, hận sự lơ là của chính mình, nhưng giờ phút này, oán trách cũng chẳng giải quyết được gì. Bà hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, dùng bàn tay run rẩy vuốt tóc con gái.
“Đừng sợ, có mẹ đây rồi. Mộng Mộng, nghe mẹ nói này.” Bà nâng khuôn mặt đẫm lệ của cô lên, nhìn sâu vào mắt cô. “Nếu phá bỏ nó, con có thể sẽ chết, hoặc cả đời này sống trong sự cô độc vì không thể có con. Con dám đánh cược không?”
Cố Minh Mộng lắc đầu nguầy nguậy, nỗi sợ hãi cái chết lấn át tất cả.
“Vậy thì chúng ta giữ lại.” Mẹ Cố nói dứt khoát, dù trong lòng bà cũng đang rối bời như tơ vò. “Sinh nó ra. Nhà chúng ta không thiếu tiền nuôi thêm một đứa trẻ. Tương lai của con, mẹ và ba sẽ lo liệu. Con chỉ cần sinh nó ra thôi.”
“Nhưng còn chuyện học hành? Còn mặt mũi gia đình?” Cố Minh Mộng nức nở.
“Chuyện đó để mẹ lo. Chúng ta sẽ thuê gia sư về nhà dạy, con vẫn sẽ thi đại học, vẫn sẽ có tương lai.” Mẹ Cố lau nước mắt cho con, giọng nói trở nên kiên định. “Đây có thể là món quà, cũng có thể là thử thách ông trời dành cho con. Con gái của mẹ mạnh mẽ lắm mà, đúng không?”
Đêm hôm đó, sau khi trở về nhà, không khí trong gia đình họ Cố trầm lắng hẳn. Ba Cố sau khi biết chuyện, ông không mắng chửi nửa lời, chỉ lẳng lặng ngồi ngoài ban công hút thuốc cả đêm. Sáng hôm sau, mắt ông thâm quầng, nhưng ánh nhìn dành cho con gái vẫn tràn đầy yêu thương và bao dung. Ông quyết định cùng vợ gánh vác hậu quả này, bảo vệ con gái trước sóng gió dư luận.
Tuy nhiên, trong nhà vẫn còn hai đứa nhỏ chưa biết chuyện. Cố Minh Hạo và Cố Minh Mặc thấy không khí trong nhà lạ thường thì sợ sệt không dám ho he. Đặc biệt là Cố Minh Hạo, cậu bé nhạy cảm nhận ra chị gái đang gặp chuyện lớn, nên khi bị ba Cố gọi vào thư phòng “giáo huấn” về thái độ với chị, cậu đã khóc lóc thảm thiết xin lỗi dù chẳng hiểu mình sai ở đâu.
“Em xin lỗi chị Hai! Em sai rồi! Chị đừng khóc nữa!” Cố Minh Hạo vừa khóc vừa mếu máo nắm tay Cố Minh Mộng lắc lắc.
Nhìn đứa em trai ngốc nghếch nhưng tình cảm, Cố Minh Mộng bật cười trong nước mắt. Cô quyết định nói ra sự thật.
“Chị không sao. Chị không bị bệnh.” Cô hít sâu một hơi, đặt tay lên bụng mình. “Chị… chị sắp có em bé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận