Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lý Mông nhìn bóng cô dần mất ở hành lang, ngay sau điện thoại có tin nhắn đến.

📳Ban Ấu An: [Trên đường nhớ chú ý an toàn, hôm nay cảm ơn anh!]

Trái tim Lý Mông cảm thấy ấm áp, cười ngây ngô nửa ngày anh mới nhớ tới nên trả lời tin ngắn cho đối phương.

📳Lý Mông: [Được :-D]

Ban Ấu An định sẽ nói chuyện đàng hoàng với Lý Mông nhưng mà tên đàn ông này một tháng chỉ trở về nhà hai lần.

Lúc anh trở về thì Ban Ấu An đã đi làm, đến khi cô về nhà phát hiện dấu vết anh phơi áo nhưng anh đã rời đi.

Ban Ấu An rất áy náy, cái nhà này rõ ràng là của Lý Mông mà anh bởi vì có cô mới không chịu về nhà.

Ban Ấu An liên tục gửi tin nhắn cho Lý Mông nói muốn gặp mặt nói chuyện với anh, Lý Mông hoặc là không trả lời hoặc là nói hiện tại anh đang bận nói chuyện sau đi.

Cô bắt đầu mất ngủ, suốt cả đêm đêm không ngủ được.

Trạng thái này làm cô nhớ về hồi còn nhỏ.

Khi còn nhỏ khi ngủ cô thường cuộn tròn ở trong chăn, đem chính mình bọc kín lại chỉ lộ ra cái đầu để thở, tư thế ngủ này làm cho cô cảm thấy an toàn.

Sau khi lớn lên Ban Ấu An cũng học cách làm như hồi còn bé nhưng phát hiện cô không thể ngủ ngon được.

Sau mấy ngày mơ màng hồ đồ, Ban Ấu An không nghĩ tới Thi Thải sẽ gọi điện thoại cho cô.

“Lý Mông nhờ tớ,” Thi Thải nói, “Đến nói với cậu vài câu.”

Đột nhiên nghe thấy tên của anh, Ban Ấu An có chút khẩn trương.

“Cậu có thời gian không Ban Ấu An? Sau khi tan làm cùng tớ đi uống cà phê nhé?”

Ban Ấu An do dự một lát rồi đồng ý.

Tới gần giờ tan làm, cô chạy đến trong WC xem lại chính mình, quầng thâm mắt rất rõ, tóc cũng có chút rối, tinh thần cũng không có. Cô thoa son môi, lúc này mới có sức sống hơn chút.

Trên đường đến đó, cô ngồi ở tàu điện ngầm nhìn hình ảnh phản chiếu trên tấm gương đối diện đến phát ngốc.

Lý Mông cùng Thi Thải còn liên lạc với nhau, cô nghĩ, sau khi ly hôn bọn họ hẳn là sẽ trở về bên nhau một lần nữa đúng không?

Lý Mông… Ban Ấu An nhẹ nhàng mà thở dài, trong lòng rầu rĩ.

Ban Ấu An click mở khung tin nhắn với Lý Mông rồi đóng lại.

Xuống tàu điện ngầm, Thi Thải đang ở đợi cô ở lối ra.

Thi Thải hôm nay vẫn sặc sỡ loá mắt, Ban Ấu An bỗng nhiên có chút muốn rút lui.

Bộ dáng này của cô quá chật vật, thật giống như cô thích Lý Mông đến vừa buồn vừa đau khổ.

Ban Ấu An cố gắng cười lên, đi về phía trước.

Thi Thải ôm lấy cánh tay cô, không hỏi gì nhiều dọc đường đi chỉ nói với cô những chuyện khác.

Chờ tới quán cà phê rồi, Thi Thải vẫn còn tiếp tục nói một ít chuyện râu ria.

Ban Ấu An hít sâu một hơi, đánh gãy lời cô ấy.

“Lý Mông…”

Thi Thải nhẹ nhàng kêu một tiếng, nói: “Cậu không nói thì tớ cũng quên mất việc này.” Cô ấy hơi mỉm cười, nói, “Lý Mông nhờ tớ nói rõ với cậu một chuyện.”

Ban Ấu An ngừng thở.

“Sau khi tớ cùng anh ấy chia tay thì không hề liên lạc gì với nhau cả.” Thi Thải nói, “Tớ đã sớm có bạn trai rồi, mà anh ấy cũng đã kết hôn, bọn tớ chỉ có thể xem như là người lạ từng quen thôi.”

Ban Ấu An xấu hổ mà cười cười, không biết nên nói như thế nào.

“Anh ấy đột nhiên gọi điện thoại cho tớ nhờ tớ nói với cậu chuyện này. Vừa lúc tớ cũng muốn tìm cậu tán gẫu một chút.” Thi Thải nói, “Các cậu cãi nhau sao? Bởi vì tớ hả?”

Ban Ấu An vội vàng xua tay, mặt nóng lên: “Không liên quan đến cậu, Thi Thải là vấn đề của tớ thôi.”

Thi Thải nhìn cô, nói: “Ban Ấu An, cậu vẫn giống trước kia.”

“Cái gì?” Ban Ấu An sửng sốt.

“Tớ nói cái này cậu đừng để ý nhé, tớ không có ý gì khác đâu. Ban Ấu An, hồi còn học cấp 3 cậu ngồi cùng với tớ, tớ phát hiện cậu lúc nào cũng che giấu tâm tư của mình.” Thi Thải nhẹ nhấp một ngụm cà phê, “Con người thật của cậu không ai có thể thấy được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận