Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hôn phu của em, giờ còn bận bên người đẹp rồi!

Lại là tiếng cười ấy… Hiểu Lan Yên muốn bịt tai lại vô cùng, cô không muốn nghe những lời ấy thêm chút nào nữa.

Cô khó chịu, vô cùng!

1h sáng.

Vương tiểu thư một thân kiều diễm kiêu sa, đứng dựa lưng vào chiếc xe sang trọng, váy đen ôm sát từng đường cong mềm mại. Đôi môi nở nụ cười bí ẩn quyến rũ, điện thoại trên tay khẽ rung, ý cười càng thêm đậm:- Xong chưa?

– Đã ổn thỏa. Đang chờ thời điểm thích hợp.

– Tốt, gặp sau. Liệu mà làm theo lời tôi.

Mắt Vương Thiên Nhi tràn ngập đắc ý, cô quả vẫn là thông minh nhất! Nào để xem, ngày mai, ngày mai, ai sẽ có thể cưới ai.

“Hiểu Lan Yên ơi Hiểu Lan Yên, rốt cục cũng chỉ là một con nhãi quê mùa, xử lí còn dễ hơn gấp vạn lần mấy con đàn bà khác…”

Vương Thiên Nhi lại cười, nụ cười tươi tắn rạng rỡ như xóa mờ cả không gian tối tăm. Cô bước vào trong, từ từ nổ máy, chiếc xe chầm chậm di chuyển.

Đường khuya thanh vắng, nhưng không phải không có xe, quả là trời giúp cô mà! Vương Thiên Nhi bấm nhanh số điện thoại quen thuộc, giọng nói dịu dàng vang lên:

– Hàn, anh xong việc chưa?

– Anh xong rồi, có việc gì?

– Không có gì, em đang ở đường Khương Minh, sắp tới đón anh đó.

– Đón anh?

– Phải rồi, em… Á Á Á!!!!!!!!!!!

Tiếng thét chói tai nhưng vẫn thật thánh thót, thành công làm rúng động tâm trí Vương Hàn:

– Thiên Nhi, Thiên Nhi, em sao thế? Trả lời anh, mau!

Đáp lại tiếng gọi dồn dập của Vương Hàn, chỉ có sự im lặng đầy chết chóc. Hắn nhanh chóng thu dọn lại tài liệu, tức tốc chạy xuống nhà để xe, phóng đi trong đêm tối.

Cảnh trước mắt hắn mới thật thảm thương: Vương Thiên Nhi mỏng manh xinh đẹp ngất trong xe, chiếc ô tô của cô đâm sầm vào gốc cây bên đường. Vương Hàn vội vã chạy ra, vì đường khuya nên hầu như không có người, hắn bế Vương Thiên Nhi ra khỏi xe, cũng may vô lăng có túi đệm khí nên cả người không xây xước. Đặt cô vào xe mình, hắn lập tức gọi người đến giải quyết chiếc ô tô còn đang “cắm cọc” bên đường.

Nhưng hắn lại không để ý rằng, từ khi nào ngồi bên hắn, đôi mắt xinh đẹp kia đã hé mở, đôi môi đỏ mọng kia đã trưng ra một nụ cười đầy đắc thắng. Cả ngày mai, kiểu gì Vương Hàn cũng sẽ ở bên chăm sóc Vương Thiên Nhi cô rồi! Cô mới là người phụ nữ mà hắn quan tâm nhất, chứ không phải Hiểu Lan Yên. À phải, Hiểu Lan Yên! Chắc giờ này con nhóc đã bị “xử đẹp” rồi. Có lẽ mai sẽ có phim hay để xem thôi, ai bảo đã ngu ngốc mà còn thích trèo cao chứ! Nghĩ tới đây, quả thực Vương Thiên Nhi muốn bật cười sung sướng, nhưng vì vở kịch còn đang dang dở, đành cố nhắm mắt diễn nốt vai cô gái yêu kiều, vì vô tình tránh một chiếc xe máy mà dẫn tới tai nạn, ngất xỉu tội nghiệp.

Vậy mà trái với tất cả dự định của Vương Thiên Nhi, Vương Hàn chỉ đưa cô tới bệnh viện, làm thủ tục, sau một cú điện thoại liền lập tức rời đi. Vương Thiên Nhi trở tay không kịp, chẳng thể ngờ sự việc lại diễn ra theo chiều hướng như vậy, Vương Hàn không ở lại vì vội đi đâu hay sao? Chẳng lẽ…

Vương Hàn sắp xếp ổn thỏa phòng bệnh cho Vương Thiên Nhi, một câu không nói liền đi mất. Bởi lẽ, trong đầu hắn giờ đây, chỉ có duy nhất một bóng hình bé nhỏ, đang ngốc nghếch đợi hắn trở về, dắt tay vào lễ đường.

Đã thêm 30′ trôi qua, một liều thuốc nữa đã được tiêm thêm trong sự chống cự vô ích của Hiểu Lan Yên. Cô thực sự không thể chịu đựng được nữa. Cô đã vật lộn với cơn khó chịu này lâu lắm rồi.

Ba tên đàn ông quay mặt nhìn nhau, nụ cười vô cùng gian xảo biến thái. Bọn chúng tiến tới gần Hiểu Lan Yên, rất nhẹ nhàng mà kéo tay cô đẩy ngã xuống chiếc giường tạm bợ bẩn thỉu, bắt đầu cởi quần áo của mình. Hiểu Lan Yên lơ mơ nhưng lại vẫn có thể nhìn rõ, một cỗ buồn nôn dâng lên, nhìn vào thân thể lũ khốn đang trần truồng, cô thật sự chỉ muốn ứa nước mắt… Cô vẫn không hiểu, sao cô lại lâm vào đường cùng thế này?

Bình luận (0)

Để lại bình luận