Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô là bạn gái của cậu sao?”

“……”

“Ha ha, con trai, đó là mợ của con đó, mau gọi mợ đi.”

Cao Tử Phàm hết nhìn cậu đang ôm mình, rồi lại nhìn “”mợ”” ngồi một bên, cuối cùng vươn tay ra trước mặt cô: “Mợ ôm một cái~”

An Hân Phỉ kinh ngạc nhìn về phía anh, lại nhìn Cao Nghệ trước mặt mình, chỉ thấy hai người đều mỉm cười, vì thế ôm thân mình mềm mại của Phàm Phàm vào trong lòng.

Mẹ Cao mẫu nhìn cô ôm đứa cháu nhỏ, tuy rằng động tác có hơi lóng ngóng, nhưng nhìn ra được cô cũng thực thích trẻ con, ba Cao quan sát cô, ánh mắt ông cũng có một tia biến hóa.

“Con ngoan, xuống thôi, chúng ta ăn cơm, đến với mama nào.”

“Phàm Phàm không thể ngồi ở chỗ này sao?” Đôi mắt nhỏ ngập nước nhìn An Hân Phỉ.

“Có, có chứ.” Thiên thần nhỏ bé này ấy à, ai có thể cự tuyệt đây.

“Mama, mợ nói được kìa.”

Cao Nghệ nhún nhún tỏ ý “”không sao cả””.

Vẫn là Cao Đạm sờ sờ mái đầu tơ mềm của cháu nhỏ, dỗ dành: “Cậu bảo người làm mang ghế dựa để bên cạnh mợ con, con ngồi chỗ đó, được không?”

Tiểu Phàm Phàm gật gật đầu “Vâng ạ.”

Người một nhà lúc này mới bắt đầu ăn cơm.

[1] Khí tràng cường đại “”气场强大””: khí tràng (气场) là năng lượng vô hình của con người – theo Triết học Trung Quốc và Đạo giáo, nó – dù ít hay nhiều – là thứ có thể nắm chắc quy luật tự nhiên. Người thuận theo quy luật tự nhiên, khí tràng càng lớn; người rời xa quy luật tự nhiên, khí tràng lại càng nhỏ. Quy luật tự nhiên cùng quy luật hoạt động của thân thể và tâm trí con người vừa vặn thống nhất với nhau […] (Trích baike)

Tóm lại ở đây hiểu là ba Cao đang max tức giận, vậy thôi =.=””

“Tiểu Phỉ à, nếm thử món này xem, đều là người trong nhà cả, đừng khách khí làm gì!”

“Cảm ơn… Bác gái ạ.”

Đối với việc An Hân Phỉ không gọi bà là “”mẹ””, mẹ Cao cũng không nói cái gì, chỉ cười gật gật đầu.

Cao Nghệ ở một bên ồn ào nói giỡn “Xong rồi xong rồi, mẹ không có thương đứa con gái này, đi thương chị dâu nhỏ rồi~” làm An Hân Phỉ rất là ngượng ngùng, đầu nhanh chóng chôn xuống bát cơm.

“Thương cô, thương cô thì có ích gì, mấy ngày nay không trở về nhà, cô không về cũng được, nhưng cũng phải đưa Phàm Phàm về cho tôi chứ.” Không được gặp đứa cháu ngoại, mẹ Cao rất nhớ bé.

“Thôi được rồi, đừng chì chiết con nữa, Phàm Phàm hai ngày tới đều ở chỗ này, được rồi chứ?” Cao Nghệ giơ hai tay làm bộ đầu hàng, sức niệm “”kinh Mắng Mỏ”” của mẹ Cao có tính sát thương quá lớn.

Bà hài lòng ban thưởng cho Cao Nghệ một miếng thức ăn đã nướng chín “Như thế mới được chứ.””

Cao Đạm gắp con tôm từ nồi nước đun vào trong bát, bóc vỏ tôm ra rồi bỏ vào bát của An Hân Phỉ, cô cũng lột vỏ tôm cho anh, chất thịt không bị nát chút nào, vỏ tôm bị lột xuống cũng còn nguyên vẹn. Hai người tự nhiên mà nhìn nhau cười, ngọt ngọt ngào ngào quả thực làm người khác ước ao.

Cao Nghệ nhìn một loạt hoạt động ân ái của hai người trước mặt, khiến cho cô thật muốn yêu đương.

An Hân Phỉ một mặt vừa ăn cơm, lại vừa quay sang săn sóc cho Tiểu Phàm Phàm đang ở bên cạnh, bé Tiểu Phàm Phàm quy quy củ củ ngồi trên ghế, tay nhỏ bụ bẫm thịt mềm cầm đôi đũa xinh xinh dành cho các bạn bé, ăn cơm: một chút cũng không làm cho người lớn lo lắng.

Cô tỉ mẩn giúp Tiểu Phàm Phàm bỏ xương cá lột vỏ tôm, thấy khóe miệng bé dính nước sốt thì lấy khăn giấy lau cho bé, rất là có kiên nhẫn.

Cơm nước xong, người một nhà ở phòng khách ăn hoa quả, xem TV. Có ba Cao ở đây, một khuôn mặt lạnh lùng, làm không khí có chút xấu hổ.

Phàm Phàm như cũ thích dính lấy An Hân Phỉ, thân thiết bảo mợ chơi xe lửa cùng bé.

Cao Nghệ dựa vào người Cao Đạm lẩm nhẩm hỏi thầm “Đầu cua tai nheo sự việc ra sao?”

“Cái gì?” Anh không quay đầu lại, cười tủm tỉm nhìn vợ nhỏ cùng cháu ngoại chơi đến là vui vẻ, nét mặt An Hân Phỉ giống y hệt một đứa bé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận