Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khuôn mặt vốn trắng trẻo xinh đẹp cũng bị bọn hắn đánh tới không rõ nhân dạng.

“Tiểu Dĩnh?” Lạc Nhạn hạ nhỏ giọng, đề phòng làm cô gái nhỏ giật mình rồi mới từ từ tiến vào. Đến khi hắn chạm vào người Lục Dĩnh, liền thấy cơ thể gầy gò sớm đã nóng như hòn than.

Lục Dĩnh sớm đã mê man, không trả lời.

Hắn quay ra Trình Cẩn: “Gọi người đến.”

Trình Cẩn đứng đờ đẫn ngoài cửa, tay hắn vậy mà run run bấm điện thoại. Nói sơ qua tình hình, đầu bên kia nghe thấy tiếng nữ bác sĩ cùng bảo mẫu Chu hoảng hốt.

Lạc Nhạn bế Lục Dĩnh hiện tại nhẹ như lông hồng, tay hắn chạm vào khiến Lục Dĩnh đau đớn nhăn mặt: “Tiểu Dĩnh, không sao. Anh gọi bác sĩ đến cho em.”

Hắn đưa Lục Dĩnh trở lại phòng ngủ, tỉ mẩn lấy ra hòm thuốc mà sơ cứu qua từng vết thương. Nông có, sâu có. Bởi vì cồn gây ra cảm giác bỏng rát cùng đau đớn, khiến trán Lục Dĩnh mồ hôi chảy từng hàng. Bên này Trình Cẩn lo lắng rót ly nước chạy tới, cẩn thận dùng muỗng đút cho cô từng chút một.

Lục Dĩnh không uống được bao nhiêu, đều theo khóe miệng mà chảy ra ngoài.

“Có thuốc hạ sốt không?” Trình Cẩn lo lắng nhìn hòm thuốc trong tay Lạc Nhạn.

“Có, nhưng không dùng được.” Lạc Nhạn tuy không phải bác sĩ song cũng là nhà nghiên cứu sinh học thiên tài, hắn quen thuộc đối với cơ thể người, chạm vào liền biết không thể dùng thuốc hạ sốt.

Sau khi sơ cứu, hắn ra ngoài gọi quân đội canh giữ bên ngoài đi mua ống truyền cùng thuốc hạ sốt.

Thuốc được mang đến, Lạc Nhạn vất vả mới cắm được kim vào bên trong, làn da nhợt nhạt, thành mạch lại mỏng, hắn thật sự sợ sẽ cắm chết Lục Dĩnh.

Cơ thể Lục Dĩnh cứ như vậy duy trì trạng thái nóng bừng, mãi đến khi truyền được nửa chai nước mới thuyên giảm đi một chút. Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn ngồi canh từng giọt nước nhỏ xuống, lại bên giường tự trách bản thân. Đợi đến khi truyền xong nước biển liền đổi sang truyền vào dịch dinh dưỡng.

Trình Cẩn mỗi năm phút đều cùng Lạc Nhạn cẩn thận lau người cùng kiểm tra vết thương. Mãi đến trưa hôm sau mới có thể nghe được tiếng trực thăng hạ cánh, cùng tiếng bước chân nữ bác sĩ cùng Chu bảo mẫu vội vàng chạy lại.

Nữ bác sĩ nhìn cô bé nửa sống nửa chết nằm trên giường, người được sơ cứu cẩn thận, đã băng bó cả thân giống như một cái xác ướp không kiềm chế được tức giận mà quay ra nhìn Lạc Nhạn.

“Các người đã làm gì cô bé?” Gương mặt khả ái thanh tú của cô ấy, lần đầu tiên như vậy mà hiện ra biểu hiện tức giận cùng mất bình tĩnh.

Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn yên lặng một hồi lâu. Sau cùng Lạc Nhạn mới lên tiếng: “Nhậm Tuyết, nên biết vị trí của mình, tập trung chữa cho em ấy là được.”

Bọn họ đã thức thâu đêm chăm sóc Lục Dĩnh, hiện tại cả cơ thể cùng tinh thần đều vô cùng mệt mỏi. Dặn dò bảo mẫu Chu một vài chuyện liền rời đi.

Bảo mẫu Chu một bên lau người giúp Lục Dĩnh hạ sốt, bên kia nhẹ giọng an ủi Nhậm Tuyết: “Bác sĩ, đừng đối đầu với bọn họ. Cô vẫn là xem xem con bé thế nào rồi.”

Bà không hi vọng một cô gái tài giỏi cùng xinh đẹp như vậy vì chọc giận bọn hắn mà hủy đi tương lai.

“Bà đừng lo.” Nhậm Tuyết biết rõ bọn hắn sẽ không động đến mình. Thở dài một cái rồi tiến đến xem xét Lục Dĩnh, được truyền nước biển xong vẫn còn đang phát sốt nhẹ, có thể có dấu hiệu nhiễm trùng.

Nhậm Tuyết cởi ra từng lớp băng gạc, cẩn thận mà kiểm tra vết thương. Có chỗ bị đánh đến máu thịt lẫn lộn, Nhậm Tuyết nhắm mắt lại không nhìn nổi cảnh tượng này.

Chu bảo mẫu bên cạnh cũng nhỏ tiếng khóc: “Bé con, có phải đau lắm không?”

Lục Dĩnh luôn rất ngoan, thời gian dài chung sống bà cũng coi Lục Dĩnh thân thuộc như con cháu trong nhà, nhìn thấy cảnh tượng này trái tim bà giống như bị xé ra làm muôn mảnh. Nhậm Tuyết kiểm tra cẩn thận, vết thương đều được sơ cứu hoàn hảo. Liền lấy một liều kháng sinh tiêm vào bình nước biển.

Bình luận (0)

Để lại bình luận