Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Kế Hoạch Tiếp Cận Vùng Đất Cấm
Nắng chiều vàng vọt hắt xuống bãi cỏ xanh mướt của trường huấn luyện cưỡi ngựa ngoại ô, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa toát lên vẻ thượng lưu, xa xỉ. Kiều Ninh Ninh đứng trước gương chiếu hậu của chiếc taxi, chỉnh lại vành mũ rộng vành, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy toan tính. Cô hít một hơi thật sâu, mùi cỏ khô hòa lẫn với hương da thuộc từ những bộ yên cương đắt tiền xộc vào cánh mũi, kích thích từng dây thần kinh đang căng như dây đàn.
-Hệ thống, ngươi chắc chắn chứ?
Cô thì thầm, bàn tay vô thức siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu.
“Kí chủ yên tâm, tín hiệu của mục tiêu đang cực kỳ mạnh mẽ ở khu vực này. Càng khó chinh phục, phần thưởng càng hậu hĩnh. Hãy nhớ, đây là con mồi cấp cao.”
Kiều Ninh Ninh nhếch môi, nụ cười nửa miệng vừa ngây thơ vừa tà mị. Cô bước xuống xe, dáng đi uyển chuyển như một con mèo quý tộc đang dạo chơi trong lãnh địa của mình. Hôm nay cô chọn một bộ trang phục cưỡi ngựa bó sát, tôn lên đường cong nóng bỏng nhưng vẫn kín đáo, đủ để khơi gợi trí tò mò của bất kỳ gã đàn ông nào.
Bước vào khu vực đăng ký, cô lướt mắt qua đám đông. Không khó để nhận ra Lâm Thành. Giữa những gã đàn ông bụng phệ hay những cậu ấm trói gà không chặt, Lâm Thành nổi bật như một con hạc giữa bầy gà. Anh ta cao lớn, làn da màu đồng hun nắng khỏe khoắn, cơ bắp ẩn hiện sau lớp áo sơ mi trắng xắn tay áo hờ hững. Gương mặt góc cạnh, lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, toát lên vẻ cấm dục đến mức khiến người ta chỉ muốn lao vào xé toạc lớp vỏ bọc ấy ra.
-Điên rồi, ngươi điên thật sự. Đó là thầy giáo trên lớp đấy! – Ninh Ninh thầm gào thét trong đầu, tim đập thình thịch.
“Tình huống càng đặc biệt càng kích thích, càng dễ nâng cấp! Kí chủ, hãy nhìn xem, những người phụ nữ xung quanh đều đang thèm khát anh ta kìa.”
Quả thật, vây quanh Lâm Thành là hàng tá quý bà, tiểu thư, ai nấy đều cười nói lả lơi, mượn cớ học cưỡi ngựa để được đụng chạm vào người đàn ông cực phẩm này. Nhưng Lâm Thành vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, lịch sự nhưng xa cách, như một bức tường thành kiên cố không thể công phá.
Kiều Ninh Ninh hít sâu, điều chỉnh lại biểu cảm. Cô dắt theo một chú ngựa trắng, giả vờ lóng ngóng tiến lại gần.
-À, anh ơi…
Giọng nói cô ngọt ngào như mật ong rót vào tai, mang theo chút run rẩy sợ sệt của một cô gái nhỏ lần đầu tiếp xúc với loài vật to lớn.
Lâm Thành đang bận rộn chỉnh lại dây cương cho một học viên khác, nghe tiếng gọi liền quay lại. Ánh mắt anh chạm vào khuôn mặt thanh tú đang giả vờ ngây thơ của cô, thoáng chút ngạc nhiên.
-Ủa? Là thầy nè! Em chào thầy… – Ninh Ninh mở to đôi mắt long lanh, ra vẻ mừng rỡ như bắt được vàng.
Lâm Thành nhíu mày, lục lọi trong trí nhớ. Học sinh của anh? Có lẽ vậy. Anh gật đầu nhẹ, định quay đi.
-Thầy ơi, thầy có thể giúp em… giúp em cưỡi… cưỡi ngựa được không ạ? Con ngựa này… nó không nghe lời em…
Kiều Ninh Ninh vừa nói vừa vuốt ve bờm ngựa, bàn tay trắng nõn lướt nhẹ trên lông ngựa đen nhánh tạo nên sự tương phản đầy kích thích. Cô cố tình cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt long lanh đầy cầu khẩn.
Lâm Thành nhìn cô, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện. Anh thừa hiểu những chiêu trò này. Bao nhiêu cô gái đã dùng cách này để tiếp cận anh? Anh thừa biết, nhưng với tư cách là giáo viên, anh không thể quá phũ phàng.
Anh thở hắt ra, gọi với về phía sau:
-Hoàng Lưu, ra đây một chút.
Một chàng trai trẻ, dáng vẻ thư sinh, có phần nhút nhát chạy tới.
-Xin lỗi em, lịch trình của thầy thật sự bận nên không thể trực tiếp hướng dẫn em được… Đây là Hoàng Lưu, cậu ấy là trợ giảng xuất sắc nhất ở đây, cậu ấy sẽ giúp em.
Nói xong, Lâm Thành quay lưng bước đi, không một chút lưu luyến. Bóng lưng anh cao ngạo, lạnh lùng, càng làm dấy lên khao khát chinh phục trong lòng Ninh Ninh.
Kiều Ninh Ninh nghiến răng, nhưng bên ngoài vẫn nở nụ cười tươi rói, quay sang chàng trai trẻ đang đỏ mặt tía tai bên cạnh.
-Em chào anh Lưu. Em là Ninh Ninh, phiền anh giúp đỡ ạ.
Hoàng Lưu ấp úng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt biết nói của cô gái trước mặt.
-À… ừ… chào em. Lên ngựa đi, anh giữ cho.
Kiều Ninh Ninh đặt chân lên bàn đạp, giả vờ trượt chân, cả người ngã nhào về phía Hoàng Lưu. Cậu chàng hoảng hốt đỡ lấy, bàn tay vô tình chạm vào vòng eo mềm mại, thơm ngát của cô.
-Á, em xin lỗi… Em vụng về quá. – Ninh Ninh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Hoàng Lưu khiến cậu ta cứng đờ người.
Cô nhanh chóng leo lên lưng ngựa, nhưng trong đầu vẫn không ngừng tính toán kế hoạch tiếp theo để “bẻ cong” sự lạnh lùng của Lâm Thành. Cuộc chơi này, mới chỉ bắt đầu thôi.
Về đến nhà, trời đã sập tối. Mùi thức ăn thơm phức bay ra từ căn bếp nhỏ xua tan đi sự mệt mỏi của cả ngày dài. Kiều Ninh Ninh mỉm cười, rón rén bước vào.
Bóng lưng của Tịnh Kỳ đang loay hoay bên bếp lửa trông thật ấm áp. Cậu em họ xa này, từ lúc chuyển đến đây, đã nghiễm nhiên trở thành “người vợ nhỏ” đảm đang của cô.
Cô chạy tới, vòng tay ôm lấy eo săn chắc của cậu từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng rộng, hít hà mùi hương nam tính pha lẫn mùi thức ăn.
-Chị đi đâu cả ngày thế? – Tịnh Kỳ hỏi, giọng điệu hờn dỗi rõ rệt, tay vẫn đảo thức ăn nhưng cơ thể đã cứng lại vì cái ôm bất ngờ.
Kiều Ninh Ninh cười khúc khích, bàn tay hư hỏng bắt đầu trườn từ bụng cậu xuống dưới, luồn vào trong lớp quần thun mỏng manh, xoa nắn vật cứng đang ngủ yên.
-Có việc cùng bạn mà. Bây giờ về bồi thường cho em đây! – Cô thì thầm, giọng nói mang theo mị lực chết người.
Cô buông cậu ra, đi vòng ra phía trước, quỳ xuống ngay giữa gian bếp. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi lên gương mặt xinh đẹp đầy dục vọng của cô.
Bàn tay cô thành thạo mở cúc quần, kéo tuột lớp vải vướng víu xuống. Côn thịt của Tịnh Kỳ như lò xo bật ra, đập nhẹ vào mũi cô, mùi xạ hương nam tính nồng nàn xộc vào khoang mũi khiến cô đê mê.
Chiếc lưỡi nhỏ nhắn, ướt át của cô bắt đầu lướt nhẹ trên quy đầu, như mèo con đang liếm sữa. Tịnh Kỳ rên khẽ một tiếng, tay tắt vội bếp, ngửa cổ ra sau thở hốc.
-Ưm… chị… đừng… ở đây là bếp…
Nhưng lời nói của cậu hoàn toàn vô nghĩa trước sự tấn công dồn dập của Ninh Ninh. Cô ngậm lấy phân nửa cự vật, đầu lưỡi điêu luyện khuấy đảo, hai tay không ngừng xoa nắn hai viên ngọc phía dưới.
Tịnh Kỳ không chịu nổi nữa, cậu bế xốc cô lên bàn ăn. Bát đũa va vào nhau loảng xoảng nhưng chẳng ai bận tâm. Cậu tách hai chân cô ra, để lộ hoa huyệt đang rỉ nước, không chút chần chừ mà đâm lút cán vào sâu bên trong.
-A… em họ… cắm chị… sướng… ưm… muốn chết…
Tiếng va chạm xác thịt hòa cùng tiếng rên rỉ dâm mỹ vang vọng khắp căn bếp nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của dục vọng đầy tội lỗi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận