Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Liếʍ côn ŧᏂịŧ thôi cũng có thể tự liếʍ đến cao trào, thật sự là tao mẫu cẩu.” Tô Chí Dũng cười lạnh, để một chân xuống, dùng bàn chân đeo tất giẫm lên giữa hai chân của con dâu lẳиɠ ɭơ, sau đó dùng lòng bàn chân xoa ấn.
Lục Tri Mẫn vừa nãy mới cao trào, lúc này cả người đang mẫn cảm, bị ba chồng giẫm như vậy, lại bắt đầu run rẩy: “A….. a a…. đừng giẫm…. cầu xin ba…..”
Nhưng sự cầu xin của cô chỉ đổi lại được cái giẫm đạp càng thô bạo hơn của ba chồng, rất nhanh lại giẫm cho Lục Tri Mẫn cao trào, lần này cô hoàn toàn xụi lơ trên mặt đất, tứ chi căn bản không còn một chút sức lực nào nữa.
Tô Chí Dũng nhìn con dâu mở chân ra nửa nằm trước mặt ông, phần tử thô bạo trong lòng lại bắt đầu rục rịch, có những lúc trong lòng ông luôn có một loại kích động, muốn hung hăng làm cô, triệt để làm hỏng cô.
Nhưng nhiều năm như vậy rồi, khó khăn lắm ông mới tìm được một món đồ chơi vừa lòng đẹp ý, tùy tiện mà chơi cho hỏng thì tiếc biết bao, đến lúc đó ông đi đâu tìm được một người chơi vui như vậy nữa?
Ông đẩy ghế ra, đầu gối quỳ xuống, rút gậy mát xa giữa hai chân con dâu ra, tao huyệt sưng đỏ lúc hé lúc mở, lập tức phun ra một dòng dâʍ ɖị©ɧ trong suốt, Tô Chí Dũng liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, tách chân cô ra phủ người xuống, hút lấy tao huyệt của cô, đầu lưỡi thô ráp nạo vét thịt da^ʍ mẫn cảm của cô, cuốn ra càng nhiều nước da^ʍ, uống vào ừng ực, ông thật sự yêu đến chết cái mùi tao lãng này của con dâu.
Lục Tri Mẫn sau hai lần cao trào liên tiếp, lại bị ba chồng hung dữ liếʍ như vậy, cô khó chịu đến nỗi lắc mông muốn thoát ra, nhưng đùi lại bị ba chồng ấn chặt xuống.
“Không cần mà….. a a….. Không cần nữa……” Cô khóc nức nở cầu xin, nhưng người đàn ông chuyên chế dưới người căn bản không định bỏ qua cho cô.
Cảm giác bị cưỡng chế cao trào làm Lục Tri Mẫn vừa sợ vừa yêu, trong sự chơi đùa đau khổ cực độ đạt được cao trào cực hạn, cảm giác này cô thường xuyên được trải nghiệm, nhưng từ đầu đến cuối lại không thể quen được, quả thực quá đau khổ rồi, lại quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ, mỗi lần trải qua đều giống như chết một lần.
“Đừng…. đừng làm nữa, sắp tiểu ra rồi….. a a a…” Lục Tri Mẫn bị ấn trên mặt đất, giống như con cá rời khỏi hồ nước, ra sức giãy dụa, nhưng lại bất lực, cuối cùng chỉ có thể hấp hối để mặc ông chơi đùa.
Âm đế bị cắn hút, đường niệu đạo vẫn luôn bị ngón tay ông móc gảy, khoảnh khắc cao trào ập đến, đường niệu đạo nới lỏng, nướ© ŧıểυ trộn lẫn nước da^ʍ, cùng nhau tuôn ra, môi miệng Tô Chí Dũng cách ra một chút, nhìn cô bài tiết nướ© ŧıểυ ở khoảng cách gần, đáy mắt lóe lên ánh sáng tham lam vặn vẹo, đợi nướ© ŧıểυ bài ra xong rồi, ông gấp không thể chịu được lại liếʍ lên một lần nữa, lần này, ngay cả đường niệu đạo đều được liếʍ tỉ mỉ một lượt, sau khi liếʍ đến cả miệng đều là vị tao, ông mới hài lòng thỏa dạ nửa kéo nửa ôm cô lên.
Trong ngăn kéo mờ tối của bàn làm việc sờ được một nút ấn, ấn xuống một cái, giá bày đồ cổ trên tường bên trái tách ra hai bên, cánh cửa ngầm đằng sau giá để đồ cổ cũng mở ra theo, Tô Chí Dũng liền ôm Lục Tri Mẫn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đi vào trong đó.
Lục Tri Mẫn đã đến vài lần, biết bên trong là một phòng nghỉ rộng rãi, chỉ là được ông thiết kế thành một phòng tối không nhìn thấy ánh sáng, sau khi hai người đi vào, cửa ngầm tự động đóng lại, Tô Chí Dũng đẩy con dâu lên một mặt tường, để cô mở chân ra, bản thân đỡ côn ŧᏂịŧ to khỏe hung hăng đâm vào.
Tao huyệt chặt chẽ mẫn cảm bỗng chốc bị căng ra, tốc độ nhanh như dời núi lấp biển lan tràn khắp toàn thân. Lục Tri Mẫn bị chơi đùa lâu như vậy, lúc này cuối cùng cũng bị cắm vào, nhất thời sướиɠ đến nỗi ngửa đầu ra sau, sau đó bị Tô Chí Dũng niết cằm, vặn sang một bên, điên cuồng hôn sâu, đầu lưỡi ông dùng sức chọc vào cổ họng cô, giống như muốn tiến vào trong bụng cô, người đàn ông hung hãn này ngay cả nụ hôn cũng làm cô cảm thấy kinh tâm động phách.
Tô Chí Dũng vừa hôn cô, vừa vặn vẹo eo, côn ŧᏂịŧ hung hăng đâm vào tao huyệt từng cái một, tuy rằng hai người ngày ngày đều thao huyệt, nhưng tao huyệt của con dâu lại không thấy lỏng ra một chút nào, ngược lại còn chặt chẽ như ban đầu.
Tô Chí Dũng cắn chặt răng, nổi nóng thao vào: “Thao chết con tiện hóa này, thao lỏng, thao nát tao huyệt của con được không.”
Lục Tri Mẫn vừa rêи ɾỉ, vừa nói lung tung: “A a…. tao huyệt muốn bị thao lỏng thao nát, ngày ngày đều bị côn ŧᏂịŧ lớn của ba chồng thao.”
Tô Chí Dũng hài lòng vỗ vỗ lên bờ mông cong vểnh của cô, lấy một cái điều khiển nhỏ trên giá ở bên cạnh, ấn lên một nút, vách tường trước mặt bọn họ dần dần kéo lên trên, lộ ra một tầng kính trong suốt.
Lục Tri Mẫn sợ hãi kêu một tiếng, vội che mặt mình, ở ngoài bức tường kính này, chính là lớn sảnh tiếp khách người qua người lại, ai đến bàn chuyện đều sẽ vào đây, chỉ cần bọn họ ngẩng đầu nhìn qua sẽ có thể phát hiện, ông chủ lớn của công ty và con dâu ông đang không quản luân lý, dâʍ ɭσạи thao huyệt sau cửa kính.
“Không được… Bị nhìn thấy rồi! A a a…..” Lục Tri Mẫn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đối diện với mọi người, cảm xúc có hơi sụp đổ, nhưng tao huyệt dưới thân lại hút côn ŧᏂịŧ của Tô Chí Dũng càng chặt hơn, làm Tô Chí Dũng phải thở hổn hển.
“Đê tiện, miệng ở trên nói không được, miệng ở bên dưới lại hút chặt như vậy, con muốn cắt đứt côn ŧᏂịŧ của ông đây sao? Mẹ! Bị thao trước mặt mọi người có phải rất sướиɠ không, có phải rất thích bị nhìn như vậy không, thật đúng là tao mẫu cẩu da^ʍ tiện.”
Cho dù dưới tình huống như vậy, Tô Chí Dũng căn bản không có ý dừng lại, mà càng ngày càng tàn nhẫn thao vào, thao tao huyệt của cô đến nỗi nước da^ʍ văng khắp nơi, dâʍ ɭσạи không chịu được.
“Không… Không muốn bị bọn họ nhìn thấy…. a a a…. đến rồi, đến rồi….” Cô cong người, co giật lại cao trào một lần nữa.
“Đã bị thao đến cao trào rồi còn nói không muốn, xem ra con thích lắm đúng không.”
Côn ŧᏂịŧ to khỏe vẫn tiếp tục đâm rút, ý chí của Lục Tri Mẫn đã có hơi rời rạc, cơ thể dâʍ đãиɠ giống như không biết mệt mỏi, tiếp nhận sự đâm húc có lực của người đàn ông đằng sau, sau đó không ngừng cao trào.
Cô thật sự sắp bị thao chết rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận