Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước khi đi, Tô Anh nhìn về phía phòng Hiệu trưởng. Bên trong im ắng phát sợ.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, Tô Anh tình cờ va phải Diệp Trạch.

Ngay khi thấy rõ người kia là ai, cô lập tức quay người, song Diệp Trạch vẫn nhanh chóng bắt kịp.

Anh ta không dám chạm vào cô, chỉ dám đi cách cô nửa mét, gương mặt tuấn tú đượm vẻ ngạc nhiên, vui mừng.

“Anh Đào… Anh Đào…” Anh ta lải nhải không ngừng, “Em đi đâu đấy?”

Tô Anh không đáp, sắc mặt sầm xuống, sải bước càng nhanh. Diệp Trạch kiên nhẫn theo sau, thân mật gọi, “Anh Đào…”

Cô dừng lại, xoay người lạnh lùng nhìn anh ta, “Anh vừa gọi tôi là gì?”

Gương mặt tươi cười của Diệp Trạch cứng đờ, thấy cô khó chịu ra mặt, anh ta không dám ăn nói bộp chộp nữa, “Tô Anh.”

Tô Anh mím môi, lửa giận bỗng bùng lên trong lồng ngực, vô cớ muốn nổi cơn tam bành. Chợt có tiếng chuông di động reo réo rắt, cô lùi về sau hai bước rồi mới nghe điện thoại

“Tiểu Anh Đào.”

“Tìm được rồi à?” Cô hỏi.

Không biết Bánh Bao Đậu ở đầu bên kia nói gì mà cô cười khẩy, đáp: “Tao biết rồi.”

Bên kia dặn vội: “Mày đừng manh động, đợi tao…”

Tô Anh lưu loát cúp điện thoại. Cô xoay người bước lại gần Diệp Trạch, bình tĩnh hỏi: “Anh đang định đến câu lạc bộ kịch nói à?”

Diệp Trạch sửng sốt mất hai giây, đoạn gật đầu, “Ừ.”

Tô Anh cười, “Vậy tôi đi cùng luôn.”

***

Câu lạc bộ kịch nói vẫn ồn ào như trước, bốn phía là tiếng học thuộc lời thoại và diễn tập.

Từ Lộc đứng ở chính giữa sân khấu, mặc trang phục diễn lộng lẫy, trang điểm đậm xinh đẹp, đang chăm chú tập kịch.

Thấy Diệp Trạch đến, cô ta gần như lao xuống sân khấu, sau đó trấn tĩnh, duyên dáng lại gần. Nhưng vừa thấy Tô Anh đứng đằng sau anh ta, cô ta khựng lại tại chỗ.

Từ Lộc liếc Diệp Trạch, anh vẫn mải mê nhìn Tô Anh đầy trìu mến, chứa chan tình nồng.

Lòng cô ta chợt nhói, trong phút nóng máu, bao nhiêu lời châm biếm ồ ạt muốn xông ra, cặp môi đỏ chói vừa toan mở thì Tô Anh ưu nhã lại gần.

“Chát!”

Tiếng bạt tai chát chúa vang lên. Sự chú ý của mọi người nhất thời đổ dồn về phía này.

Từ Lộc che một bên má nóng rát, hai mắt ửng hồng, nhìn Tô Anh với vẻ khó tin.

Diệp Trạch cũng hết sức kinh ngạc: “Tô Anh…”

Tô Anh dán sát vào mặt cô ta, lạnh lùng bảo, “Mày thông minh thế mà, hẳn là biết nguyên nhân nhỉ.”

“Mày dám đánh tao…” Từ Lộc hoàn hồn, đôi mắt đỏ kè, cuồng nộ gầm lên với Tô Anh như người điên: “Tô Anh, đồ đĩ thõa, con điếm thối nhà mày…”

Ngay cả Diệp Trạch cũng phải chau mày vì lời ấy, bước lại gần ngăn Từ Lộc đang chực xồ lên.

Tô Anh thong dong khoanh tay lại, “Nói nữa đi.”

Người vây xem ngày một đông, gần như quây kín cả ba người.

Từ Lộc bị Diệp Trạch chặn cứng không chạm được vào Tô Anh, thế là điên tiết mắng té tát: “Anh bị thần kinh à Diệp Trạch? Loại phò trăm họ trơ trẽn này gạ đến cả giáo viên, có khi đã bị chơi nát ở xó xỉnh nào đó trong trường luôn rồi! Nó…”

“Im ngay!” Diệp Trạch phẫn nộ gầm lên, mặt trầm phát sợ, “Cô ấy không phải là người như vậy!”

Tô Anh lạnh nhạt cất giọng bình bình, “Anh buông nó ra.”

Diệp Trạch chần chừ mấy giây, cuối cùng nghe lời thả tay. Từ Lộc lại không lao ngay về trước, thấy người vây xem ngày một đông, cô ta càng thêm can đảm.

“Mày câu được Tống Đĩnh Ngôn thì ghê gớm lắm à.” Cô ta hừ lạnh, cười khinh khỉnh, “Tao còn tưởng thầy Tống của trường Đại học A chúng ta lạnh lùng tiết chế thế nào, hóa ra cũng chỉ hạng lừa nữ sinh lên giường th… Ưm ưm…”

Tiếng cô ta ngưng bặt, hàm dưới tròn lẳn bị Tô Anh bóp siết như kìm, cô ta đau điếng ngã khuỵu, quên cả giãy giụa.

Quỳ rạp dưới đất rồi, bấy giờ cô ta sực nhớ đến việc phản kháng, nhưng Tô Anh nhìn mảnh dẻ là thế mà lại khỏe lạ thường, cánh tay thon nhỏ rắn như đá.

“Trí nhớ của mày hình như hơi kém thì phải.” Tô Anh lạnh lùng nhìn cô ta với ánh mắt sắc lẻm, “Để tao nói chậm lại, mày nhớ thật kĩ cho tao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận