Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khuất nhục nổi lên trong lòng, tình trạng bây giờ vô cùng xấu hổ cùng nhục nhã, Tịch Khánh Liêu đá chân cô, tiếp tục chửi mắng đồ kỹ nữ chỉ biết nói dối.

Hắn ngồi ở trên sô pha, muốn kéo khoá quần xuống, Hoa Cẩn nghe ra thanh âm ấy, khủng hoảng bò về phía trước, trên mặt bị đánh sưng cũng bắt đầu trở nên phi thường doạ người: “Đừng thao tôi, đừng, trong bụng còn có đứa bé, đừng mà.”

Eo bị nam nhân ôm lấy, thô bạo kéo qua, đem chén mì đẩy xuống bàn, chén sứ nóng hổi nện trên mặt đất vỡ vụn, mà thân thể của cô thay thế cái chén, quỳ gối trên bàn.

Tịch Khánh Liêu từ phía sau kéo quần cô xuống, Hoa Cẩn đau khổ cầu xin hắn: “Anh muốn làm gì cũng được, đừng thao tôi, bên trong còn có đứa bé, đừng cắm vào!”

“Nếu dương vật ông đây có thể cắm chết nó, thì cũng chính là điều nó đáng phải nhận được.”

Ngón tay Hoa Cẩn bấu chặt vào mặt bàn pha lê, đầu ngón tay dùng sức trở nên trắng bệch, khóc rống đến nôn khan.

Lo bên ngoài có người nghe được lại đi báo án, Tịch Khánh Liêu lục tìm trong ngăn kéo lấy ra một cuộn băng dính trong suốt, dán kín miệng cô lại, cô có ý định muốn tránh thoát, nhưng băng dính quá chặt dẫn tới vết thương trên mặt cơ hồ bị kéo rách da, cô cũng chỉ có thể âm thầm rơi nước mắt.

Đồ vật to lớn quen thuộc ‘bang’ một tiếng đánh nhẹ vào mông cô, phát ra tiếng bạch bạch thanh thuý dễ nghe, mỗi một phút đều khiêu chiến thần kinh mẫn cảm lại khủng hoảng, cô vặn vẹo cái mông muốn giẫy giụa, bàn tay nam nhân bóp chặt thịt mông, thấp giọng cười lạnh.

“Muốn chết hay sao mà còn dám câu dẫn tôi như vậy? Đem cái bụng cô thao hỏng, xem cô còn dám đi quyến rũ người khác hay không.”

“Ô ô!”

Miệng bị dán băng dính, làm mặt cô trở nên vặn vẹo, tiếng khóc rấm rứt không bật ra được, trên mặt tràn đầy phẫn nộ.

“Đem âm hộ mở ra cho tôi, ông đây muốn thao thì đứa con trong bụng cô cũng phải nhường đường cho dương vật đi vào.”

Quy đầu to như nắm tay trẻ con, ở bên miệng huyệt động đảo quanh, thương tích lần trước còn chưa lành, âm đạo không khép lại được, khô khốc một đường khó mà đi vào, Tịch Khánh Liêu một tay bóp chặt thịt mông bẻ ra hai bên, âm hiểm cười run run bả vai.

“Nhìn xem ông đây làm thế nào cắm chết cái đồ súc sinh trong bụng cô!”

Quy đầu đỏ tươi hoàn toàn đi vào, bên trong hút chặt căn côn thịt thô to của hắn, sướng đến mức hắn tưởng như đang lạc chốn thiên đường. Hắn ấn chặt phần eo, chỗ sâu nhất bên trong từng chút một gặm cắn, tiến vào một chút hưởng thụ mỗi một chỗ co chặt bên trong thông đạo.

Đau đớn với cô mà nói là ngày một khuếch trương cực đại, đứa bé trong bụng có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, bàn tay dán lên bụng, mơ hồ có thể cảm giác được căn côn thịt kia gồ lên ở trên cái bụng.

Làm ơn…… Làm ơn, bé con, kiên trì một chút.

Băng dính trên miệng do giẫy giụa mà xê dịch, mồ hôi trên trán chảy ngày càng nhiều.

“Ưm…ha”

Nam nhân mê người thở dốc, một cái tát đánh trên cặp mông sưng đỏ, gậy gộc lạnh lẽo không ngừng ra vào mang lại vô vàn đau đớn, cô khóc đến kiệt quệ cũng chỉ có tiếng ô ô phát ra từ trong cổ họng.

Móng tay xẹt qua pha lê, trơn trợt không thể nắm chặt, thân thể ở trong tay nam nhân bị thao không ngừng di chuyển, âm đạo co chặt mút lấy dương vật hắn, cô cuồng loạn ô ô gào thét, trên mông lại bị quất đánh càng mạnh hơn, thần kinh dưới da ngày một căng thẳng, bị phân chia ở giữa ngọn lửa cùng trên mặt nước, cả người đều như bị xé rách.

“Bức ăn dương vật so với cái miệng ở trên còn sướng hơn nhiều.”

“Đồ đê tiện, cắm chết cô, đúng là kỹ nữ mà! Đồ không biết xấu hổ, làm chết cô! Đem bức này thao lỏng sau này sẽ không có ai thèm thao cô nữa!”

Hắn lầm bầm lầu bầu tiết giận, bắt lấy hai cánh tay cô, quặp ra sau lưng, bị hắn túm chặt, hạ thân như máy đóng cọc bạch bạch tiến công, thân thể của cô sớm đã trở thành nơi để hắn phát tiết, Hoa Cẩn đến giờ phút này đã thôi không còn phản kháng cũng chỉ thêm uổng phí sức lực.

“Tê a….Mẹ nó, sướng chết ông đây, thọc đến bên trong đứa con hoang đó! Nhìn xem tôi cắm chết nó, đồ con hoang!”

“Ô ô”

Tốc độ thọc vào rút ra làm hắn điên đảo, Hoa Cẩn chỉ có thể dùng lỗ mũi tham lam hít thở để duy trì dưỡng khí, đầu óc trì độn, thân thể không còn do chính mình khống chế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận