Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Tinh Tanh Của Quyền Lực
Cú bắn tinh cuối cùng của Lâm Dịch Phong, nóng rẫy và đặc quánh, phụt thẳng vào cuống họng Bùi Yên. Mùi tanh nồng xộc lên mũi, cô suýt nữa nôn ọe ngay tại chỗ. Cả người cô co giật vì ghê tởm, nước mắt giàn giụa. Con cặc khổng lồ của hắn vẫn chưa chịu rút ra, nó vẫn đang giật giật, ép cô phải nuốt trọn toàn bộ “món quà” của hắn.
“Nuốt hết đi.” Giọng hắn khàn đặc, đầy uy quyền.
Bùi Yên nhắm nghiền mắt, cố gắng nuốt ực xuống thứ chất lỏng nhầy nhụa, đặc sệt đó. Cổ họng cô bỏng rát.
Hắn lúc này mới thỏa mãn, từ từ rút con cặc của mình ra khỏi miệng cô. Cảnh tượng thật tráng lệ. Môi cô sưng mọng, đỏ ửng vì bị cọ xát quá lâu, khóe miệng còn vương lại chút tinh dịch trắng đục. Cô ho sặc sụa, ghé vào thành xe mà nôn khan.
Lâm Dịch Phong thản nhiên kéo khóa quần. Hắn túm lấy tóc cô, kéo ngửa mặt cô lên, dùng ngón tay cái lau đi vệt tinh dịch còn dính trên cằm cô. Rồi, trong ánh mắt kinh hoàng của cô, hắn đưa ngón tay đó vào miệng mình mút một cái.
“Ngon lắm.” Hắn cười, nụ cười của một con quỷ. “Vị của em.”
Hắn ôm cô vào lòng, mặc cho cô run rẩy kháng cự. “Ngoan, đừng khóc. Em làm tốt lắm.” Hắn vỗ về cô như vỗ về một con thú cưng vừa hoàn thành nhiệm vụ.
Hắn với tay lấy một tuýp thuốc mỡ từ hộc xe. “Nào, anh đã hứa sẽ ‘bôi thuốc’ cho em mà.”
“Không… tôi không cần…” Bùi Yên hoảng sợ lùi lại.
“Ngoan nào.” Hắn đè cô ngửa ra ghế. “Em bị anh làm cho sưng lên hết rồi, không bôi thuốc sao được?”
Hắn không đợi cô đồng ý. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn mạnh bạo tách hai cánh môi đang sưng đỏ của cô ra. Cái lồn non nớt bị giày vò đêm qua vẫn còn rớm máu. Hắn bóp một ít thuốc mỡ ra ngón tay, rồi không chút do dự, đâm thẳng ngón tay vào trong.
“A!” Bùi Yên giật nảy mình. Ngón tay hắn lạnh lẽo, nhưng sự xâm nhập bất ngờ còn đáng sợ hơn.
Hắn không chỉ bôi thuốc. Hắn đang cố tình trêu chọc. Ngón tay hắn khuấy động bên trong, tìm đến điểm G nhạy cảm, day ấn.
“Ưm… đừng…” Cô vừa mới trải qua sự nhục nhã tột cùng, vậy mà cơ thể chết tiệt này lại bắt đầu phản ứng. Dâm thủy lại bắt đầu rỉ ra, hòa lẫn với thuốc mỡ.
“Thấy chưa? Em lại ướt rồi.” Hắn cười khẩy, rút ngón tay ra, kéo theo một sợi chỉ bạc óng ánh. “Cái lồn của em thật là dâm đãng. Chỉ cần anh chạm vào là nó lại chảy nước.”
Hắn lau tay vào một chiếc khăn lụa, rồi ôm cô ngồi thẳng dậy, sửa lại quần áo cho cô như một người tình chu đáo. Nhưng lời nói tiếp theo của hắn lại lạnh như băng.
“Anh phải đi công tác ở Châu Âu một tháng.”
Tim Bùi Yên chợt nảy lên một tia hy vọng. Một tháng!
Nhưng hắn lập tức dập tắt nó. “Đừng vội mừng. Anh muốn trước khi anh về,” hắn ghé sát tai cô, “Em phải chia tay thằng Vệ Diễn. Rõ chưa?”
Cô cứng người.
“Nếu anh về mà em vẫn còn dây dưa với nó,” hắn cắn nhẹ vào vành tai cô, “Anh sẽ không chỉ ‘bôi thuốc’ bên ngoài nữa đâu. Anh sẽ đụ em ngay trước cổng trường, ngay trước mặt nó. Cho nó thấy con đĩ của nó rên rỉ dưới cặc anh thế nào.”
Bùi Yên run lên bần bật. Cô không còn đường lùi. Chiếc lồng vô hình đã hoàn toàn khép lại.
________________

Trong khi Bùi Yên đang chìm trong tuyệt vọng, thì ở công ty của Lâm Dịch Phong, một cơn bão khác cũng đang ngấm ngầm hình thành.
Tô Điệp Y đang sắp xếp lại tài liệu thực tập . Cô ta là kẻ thông minh, tham vọng. Thực tập ở đây không phải vì tiền, mà là vì Lâm Dịch Phong. Bảy năm qua, cô ta đã dọn sạch mọi “vệ tinh” xung quanh hắn, tự biến mình thành người phụ nữ duy nhất có năng lực và đáng tin cậy bên cạnh hắn. Cô ta tin chắc, chiếc ghế “Lâm phu nhân” sớm muộn cũng là của mình.
Đúng lúc đó, Vệ Diễn bước vào. Vẻ mặt anh ta có chút lo lắng.
“Tô Điệp Y, tôi có thể nhờ cô một việc được không?”
Tô Điệp Y mỉm cười chuyên nghiệp. “Vệ tổ trưởng, có chuyện gì sao?”
“À… là chuyện của Yên Yên.” Vệ Diễn gãi đầu. “Mấy hôm nay tâm trạng em ấy không tốt lắm. Cô là bạn cùng phòng, có thể… để ý em ấy giúp tôi được không? Nếu có gì bất thường, báo cho tôi biết với.”
Tô Điệp Y sững sờ. Bùi Yên? Con nhỏ nhạt nhẽo đó thì có gì mà không tốt?
Cô ta định từ chối, nhưng một tia nghi ngờ chợt lóe lên. Chuyến đi Bột Hải. Lâm Dịch Phong cũng ở đó. Và Bùi Yên cũng vậy. Mà bây giờ Bùi Yên lại “tâm trạng không tốt”?
“Tất nhiên rồi,” cô ta cười ngọt ngào. “Bọn em là bạn bè mà. À, đúng rồi, Vệ tổ trưởng, tối qua anh có đi liên hoan không? Nghe nói giám đốc tổ chức linh đình lắm.”
Vệ Diễn lắc đầu. “Không, tôi đưa Yên Yên về ký túc xá xong là về công ty luôn, còn chút việc.”
Tô Điệp Y gật gù, nhưng trong lòng một cơn sóng lạnh ập tới. Tối qua. Buổi tối Bùi Yên không đi cùng Vệ Diễn.
Nhưng… Tô Điệp Y biết một chuyện mà Vệ Diễn không biết. Tối qua, Lâm Dịch Phong cũng không ở công ty. Hắn cũng về rất muộn.
Hai người họ. Cùng không có mặt. Cùng lúc.
“Được rồi, có gì em sẽ báo anh sau nhé.” Tô Điệp Y mỉm cười tiễn Vệ Diễn, nhưng ngay khi anh ta vừa quay lưng, nụ cười của cô ta tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt đằng đằng sát khí.
Bùi Yên. Mày dám?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận