Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được rồi được rồi, em chỉ cần chỉ chỗ nào khó chịu là được!” Tống Hạo Hiên khẽ thở dài một hơi. Dưới sự tấn công của cô như vậy, ngoài nhận thua thì anh còn có thể làm gì?

Trần Khả Nhân vừa nghe thấy câu này thì lập tức vui vẻ, nắm lấy bàn tay to lớn của anh và để vào bầu ngực mình. Thế nhưng bàn tay to lớn vừa đến gần bộ ngực thì cô đã lập tức thả tay ra, dáng vẻ vội vàng trông cực kỳ đáng yêu.

Tống Hạo Hiên là người biết lắng nghe và biết thấu hiểu, anh nắm hai bầu ngực của cô, cọ xát lòng bàn tay vào đầu nhũ hoa đang cứng rắn, phía bên dưới lại dùng sức va chạm, trong miệng còn không quên càn rỡ: “Đầu nhũ hoa của bé ngoan cứng quá, có phải vì phía dưới bị đâm đến mức sung sướng hay không… A, thật sự càng ngày càng dâm đãng…”

Trần Khả Nhân trừng mắt nhìn anh, dùng bàn tay nhỏ bé cuống quít che miệng anh lại nhưng không đề phòng nên lại bị anh bắt được, duỗi thẳng nửa người trên khiến cho người đàn ông dễ dàng ra vào hơn: “Bé ngoan thật sự không ngoan, anh còn chưa trừng phạt em đâu đấy.”

Trong phòng bếp không ngừng truyền ra tiếng thở dốc của đàn ông và tiếng rên rỉ đè nén của phụ nữ. Không lâu sao, một tiếng thét chói tai nho nhỏ truyền ra, mọi hoạt động tạm thời dừng lại. Chỉ thấy người đàn ông có thân hình cao lớn ôm một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đi ra, khuôn mặt đỏ bừng rất lâu không tan biến của cô gái đã cho thấy cuộc ân ái vừa rồi kịch liệt đến mức nào.

Vẻ mặt Tống Hạo Hiên thỏa mãn và ôm người đi vào phòng tắm. Khi Trần Khả Nhân nghĩ mọi chuyện đến đây đã kết thúc thì người đàn ông lại đè người lên: “Bé ngoan nghe lời nào, ngoan ngoãn để anh làm một lần nữa, nếu không vài ngày tiếp theo em không gặp được anh thì chẳng phải sẽ cô đơn trống rỗng lắm hay sao?”

Khi Trần Khả Nhân tỉnh dậy thì Tống Hạo Hiên đã rời đi. Hôm qua, Tống Hạo Hiên đã nói vài ngày tới anh có việc quan trọng nên phải đi công tác mấy hôm, cho nên cô không hề cảm thấy bất ngờ về việc Tống Hạo Hiên rời đi, chỉ có điều trong lòng cảm thấy hơi trống rỗng.

Cô vô thức mà cọ cọ tấm chăn, trên đó còn lưu lại một chút mùi hương chỉ thuộc về Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên không ở đây, Trần Khả Nhân vẫn sống cuộc sống của cô, chẳng qua là cô có chút buồn chán. Chỉ là ngay sau đó thì chị Tần đã quay lại và hẹn cô ra gặp mặt một lần, vẫn là ở quán cà phê mà hai người thường hay đến.

Chị Tần hẹn gặp mặt cô cũng là vì muốn nói cho cô biết một chút về tình hình gần đây của mẹ cô. Vừa gặp cô thì chỉ trò chuyện vài câu rồi nói vào mục đích chính: “Sức khoẻ của dì Trần hiện giờ rất tốt, mỗi ngày vẫn rèn luyện cơ thể và luôn nghe lời dặn của bác sĩ.”

Trần Khả Nhân vừa nghe những lời này cảm thấy yên tâm rất nhiều, cô không tự chủ mà nở nụ cười.

Từ hơn một năm trước, vì cơ thể mẹ cô đã có chuyển biến tốt nên đã được cho xuất viện. Ngay sau đó, Trần Khả Nhân đã tìm cho bà một căn hộ cho thuê có điều kiện tốt, còn thuê người chăm sóc cho bà. Đương nhiên, những điều đó đều do Tống Hạo Hiên đứng ra giúp đỡ.

Chẳng qua là từ trước đến nay, Trần Khả Nhân đều lừa gạt mẹ mình về chuyện của cô và Tống Hạo Hiên, chỉ nói anh là một người rất có danh tiếng giúp cô tìm được một công việc tốt nên có thể tự lo cho bản thân đồng thời còn có thể trang trải những khoản phí lớn trong nhà. Cô đã tốn không ít võ mồm mới khiến cho mẹ Trần an tâm tĩnh dưỡng ở nhà.

Chị Tần lại nói thêm một ít chuyện có liên quan đến mẹ của cô cho cô nghe, Trần Khả Nhân cũng chăm chú lắng nghe, hai người nói chuyện khoảng nửa tiếng đồng hồ thì dừng lại. Sau khi hai người dùng một chút bánh ngọt và đồ uống để lót dạ thì chị Tần như có lời muốn nói rồi lại thôi, cứ như muốn nói điều gì đó rồi lại như khó có thể mở lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận