Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Những mảnh vỡ ký ức trong gió lạnh
Thành phố T về đêm, cái lạnh của mùa thu không còn e ấp nữa mà đã trở nên sắc bén như những lưỡi dao mỏng, lách qua từng lớp áo, cứa vào da thịt người đi đường. Nhưng cái lạnh ngoài da ấy chẳng thấm vào đâu so với sự tê dại đang lan tỏa trong lồng ngực Lý Lăng Trí.
Hắn bước đi trong vô định, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện nhưng cũng không để mất dấu hai bóng người phía trước. Gió đêm thốc vào mặt hắn, mang theo hơi ẩm của cơn mưa vừa tạnh, gợi lại những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên.
Lục Thanh Yến của hắn – không, Lục Thanh Yến của quá khứ – vốn là một người như dòng nước ngầm dưới lớp băng. Bề ngoài luôn lạnh lùng, xa cách, đối với tình cảm lại càng kiệm lời, hiếm khi bộc lộ. Hắn từng cho rằng, yêu đương là phải nồng nhiệt như lửa, phải nói ra những lời đường mật, phải ôm ấp công khai để cả thế giới biết đến. Hắn từng trách móc Lục Thanh Yến vô tâm, trách anh giống như một tảng đá không biết nóng, khiến ngọn lửa nhiệt huyết của hắn cứ cháy mãi rồi lụi tàn trong cô độc.
Nhưng giờ đây, nhìn bóng lưng anh được chàng trai trẻ kia bao bọc, những mảnh ký ức vụn vặt bỗng ùa về, sắc nét và đau đớn.
Hắn nhớ lại những buổi chiều chơi bóng rổ mệt nhoài, khi hắn gục xuống ghế đá thở dốc, luôn có một chai nước muối ấm đặt lặng lẽ bên cạnh. Không một lời hỏi han sến súa, chỉ có sự quan tâm thầm lặng. Hắn nhớ những đêm thức trắng chạy dự án, ánh đèn màn hình hắt lên gương mặt Lục Thanh Yến đang ngồi bên cạnh, kiên nhẫn bóc từng múi cam, hay lặng lẽ băng bó những vết bỏng nhỏ xíu trên tay hắn do bất cẩn khi nấu mỳ.
Lục Thanh Yến chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cuộc tụ tập nào của bạn bè hắn, dù anh vốn ghét sự ồn ào. Anh luôn ở đó, trong góc khuất, dùng ánh mắt bình thản nhưng kiên định dõi theo hắn. Tình yêu của Lục Thanh Yến không phải là ngọn lửa bùng cháy dữ dội để rồi chóng tàn, mà là dòng nước mát lành, len lỏi vào từng kẽ nứt của tâm hồn, nuôi dưỡng nó từng ngày.
Chỉ tiếc là, khi Lý Lăng Trí nhận ra mình không thể sống thiếu dòng nước ấy, thì hắn đã tự tay hất đổ nó đi rồi.
Phía trước, Tiêu Hách đột ngột dừng lại. Cậu kéo tay Lục Thanh Yến, nhét cả bàn tay thon dài của anh vào túi áo khoác của mình. Một cử chỉ nhỏ nhặt, nhưng chứa đựng sự trân trọng và bảo bọc vô bờ bến. Lục Thanh Yến không rụt tay lại, bờ vai anh thả lỏng, hơi nghiêng về phía chàng trai trẻ, tạo nên một sự nương tựa tuyệt đối.
Lý Lăng Trí nhìn thấy góc nghiêng của Lục Thanh Yến dưới ánh đèn đường vàng vọt. Khóe môi anh hơi nhếch lên, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ấm áp đến lạ lùng. Đó là nụ cười của một người đang được yêu thương, được an toàn.
Khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp. Tiêu Hách dường như cảm nhận được điều gì đó. Cậu quay đầu lại, ánh mắt chạm trúng Lý Lăng Trí đang đứng trân trân trong bóng tối.
Không có sự bối rối hay e ngại. Trong đôi mắt của chàng trai trẻ ấy chỉ có sự khiêu khích và chiếm hữu trần trụi. Ngay giây tiếp theo, Tiêu Hách bất ngờ xoay người, đẩy mạnh Lục Thanh Yến vào bức tường gạch bên đường.
Hành động của cậu nhanh, mạnh và đầy tính áp đặt, giống như một con thú hoang đang đánh dấu lãnh thổ trước mặt kẻ thù.
Cậu giam cầm Lục Thanh Yến giữa hai cánh tay rắn chắc, cúi xuống thì thầm điều gì đó. Lý Lăng Trí không nghe thấy, nhưng hắn thấy rõ bàn tay Tiêu Hách đang luồn vào mái tóc đen mềm mại của Lục Thanh Yến, giữ chặt gáy anh, ép anh ngẩng lên đón nhận một nụ hôn sâu.
Gió lạnh rít gào, nhưng ngọn lửa ghen tuông và hối hận đang thiêu đốt Lý Lăng Trí thành tro bụi. Hắn nhận ra, mình đã hoàn toàn trở thành người ngoài cuộc trong thế giới của bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận