Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chạm Mặt Ả Đàn Bà Đê Tiện
Ngồi trên băng ghế gỗ dài tại khu vui chơi ồn ào náo nhiệt, Mộ Thần nghiêng đầu, đôi mắt chim ưng sâu thẳm khóa chặt lấy góc nghiêng sắc lẹm của Lâm Kỳ. Nhóc con này mới tí tuổi đầu mà khí chất lạnh lùng, ngạo mạn tỏa ra từ trong xương tủy hệt như một bản sao hoàn hảo của anh. “Sao cháu không ra kia chơi đu quay với em?” Mộ Thần cất giọng trầm thấp, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng giữa hai người đàn ông.
Lâm Kỳ nhét hai tay vào túi quần, hờ hững đáp: “Mấy trò dỗ trẻ con đó nhàm chán lắm, cháu không thích.” “Thế cháu thích cái gì?” Mộ Thần nhướng mày, khóe môi hơi cong lên. “Bất cứ thứ gì trên đời này cháu muốn, chú đều có thể dùng mọi cách lấy về cho cháu.”
Lâm Kỳ quay ngoắt đầu lại, đôi mắt đen láy xoáy thẳng vào mắt anh, từng chữ sắc bén nhả ra: “Cháu thích có ba. Chú có cho cháu được không?”
Câu nói ngây thơ nhưng mang lực sát thương chí mạng khiến trái tim Mộ Thần bỗng dưng co thắt dữ dội. Một cơn đau xót xa trào dâng nơi lồng ngực. Đứa trẻ nào mà chẳng khao khát hơi ấm của một người cha, nhưng nghe câu nói này thốt ra từ miệng Lâm Kỳ, anh lại thấy nghẹn đắng nơi cổ họng. “Chú cũng rất muốn lật tung cái đất nước này lên để tìm ba cho cháu. Nhưng thật sự… chú hoàn toàn mù tịt về gốc gác của người đàn ông đó.” Anh thở dài, giọng trầm đục.
Lâm Kỳ hừ lạnh một tiếng: “Là do chú cố tình nhắm mắt làm ngơ không muốn tra cứu, chứ không phải là không biết.” “Sao cháu lại kết luận như vậy?” “Chú đui sao mà không nhận ra cháu và chú giống nhau như đúc từ một khuôn? Một sự thật chình ình ra thế này, chú không hề có lấy nửa điểm tò mò sao?”
Mộ Thần sững sờ, hàng lông mày rậm nhíu chặt. Đúng lúc anh định há miệng hỏi cặn kẽ ý tứ của cậu nhóc thì một giọng nói nhão nhoét, lanh lảnh vang lên cắt ngang: “Thần! Anh làm cái quái gì ở cái chốn trẻ con này thế?”
Mục Tử Yên ưỡn ẹo bước tới, bộ váy ôm sát bệ vệ phô bày vòng ngực độn silicon ngồn ngộn. Nhưng nụ cười lả lơi của ả chợt đông cứng lại khi ánh mắt ả lướt qua khuôn mặt Lâm Kỳ. Con ngươi ả trợn trừng lên, kinh hãi đến mức lớp phấn dày trên mặt như sắp nứt toác. Thằng nhóc tạp chủng này… sao lại giống Mộ Thần đến mức rợn tóc gáy thế này? Chẳng lẽ…
“Cô đến đây làm cái gì?” Mộ Thần lạnh lùng cất tiếng, sát khí tỏa ra xua đuổi sự hiện diện dơ bẩn của ả. “Em… em tình cờ lượn lờ đi ngang qua thôi. Thằng nhóc này là con cái nhà ai mà đi cùng anh thế?” Ả ấp úng, móng tay bấu chặt vào chiếc túi xách hàng hiệu.
Đúng lúc đó, Lâm Nhạc dắt tay Lâm An đi tới, nụ cười trên môi cô vụt tắt ngấm khi nhìn thấy ả bạch liên hoa kia. Nhìn thấy Lâm Nhạc và thêm một đứa bé gái nữa, Mục Tử Yên như bị sét đánh ngang tai. Hai đứa trẻ này đều phảng phất thần thái của Mộ Thần. Chẳng lẽ cái đêm bảy năm trước, con đĩ này chẳng những nẫng tay trên của ả, mà còn mắn đẻ đến mức nặn ra tận hai đứa tạp chủng mang dòng máu Mộ gia sao?
“Nhạc Nhạc, chà… em cũng ở đây rảnh rỗi dắt trẻ đi dạo sao? Hai đứa nhỏ này là con ai thế?” Mục Tử Yên gượng gạo nặn ra một nụ cười giả trân, ánh mắt xéo xắt rà quét từ trên xuống dưới. “Đây là con của tôi.” Lâm Nhạc hất cằm, lạnh nhạt đáp. “Con của em? Ôi trời ơi, em dang díu lấy chồng, ễnh bụng đẻ con từ cái xó xỉnh nào mà chị không hề hay biết thế?” Ả ta che miệng, cố tình cao giọng giễu cợt.
Lâm Nhạc nhếch mép, ánh mắt sắc như dao: “Việc tôi lên giường cởi áo rặn đẻ với ai, sinh con lúc nào cũng cần phải làm đơn báo cáo trình lên cho chị duyệt sao?” Bị đâm trúng tim đen, Mục Tử Yên tức nghẹn họng nhưng vẫn quay sang nũng nịu cọ cọ bầu ngực vào cánh tay Mộ Thần: “Thần à, anh xem Nhạc Nhạc kìa, em chỉ có ý quan tâm hỏi han thôi mà con bé lại xù lông nhím xỉa xói em…”
“Đủ rồi! Rốt cuộc cô bám theo tôi đến tận đây có việc gì?” Mộ Thần chán ghét gắt lên. “Em đến nhà tìm anh nhưng người làm bảo anh ra ngoài. Ba mẹ em dạo này hối thúc quá, muốn hỏi thẳng anh rốt cuộc định ngày nào để bàn chuyện ăn nằm, cưới xin của hai chúng ta. Trước đây anh từng hứa đợi tìm được Nhạc Nhạc về sẽ làm đám cưới. Em đã vắt kiệt thanh xuân đợi anh ròng rã bảy năm rồi, bây giờ con bé cũng đã lù lù đứng đây, chúng ta cũng nên dắt nhau vào lễ đường đi chứ!”
Nghe từng chữ thốt ra từ cái miệng chát chúa của ả, lồng ngực Lâm Nhạc như bị một tảng đá ngàn cân đè nát. Hóa ra lời Trình Dư nói là sự thật. Chú ấy hoãn cưới bảy năm chỉ vì sự biến mất của cô. Chú ấy đợi cô về để làm gì? Để bắt cô tận mắt chứng kiến cảnh chú ấy ân ái, khoác váy cưới cho người đàn bà khác, để hoàn toàn dập tắt chút dục vọng mỏng manh trong lòng cô sao?
Mộ Thần liếc mắt rà sát biểu cảm của Lâm Nhạc. Thấy sắc mặt cô tái nhợt, cắn chặt môi dưới khi nghe đến hai chữ “kết hôn”, trong đầu anh bỗng xẹt qua một luồng ánh sáng rực rỡ. Nhạc Nhạc đang ghen sao? Phản ứng chua loét thế này, rõ ràng là trong lòng vẫn còn thèm khát, vẫn còn yêu mình! Nghĩ đến việc bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng kia, cô gái nhỏ vẫn còn khao khát anh, hạ bộ Mộ Thần khẽ rục rịch, khóe môi bất giác cong lên một đường tà mị.
Trái ngược với sự đắc ý của ba hờ, Lâm Kỳ và Lâm An nghe đến chuyện cưới xin thì mặt mày đen như đít nồi. Lâm An dẩu môi, dứt khoát bước tới hất văng bàn tay dơ bẩn của Mục Tử Yên ra khỏi người Mộ Thần. Cô nhóc giang hai tay, ngước đôi mắt tròn xoe ầng ậng nước lên nũng nịu: “Chú Mộ đẹp trai, tiểu An mỏi chân quá, muốn được chú bế bồng cơ!” Nhìn sinh vật nhỏ bé đáng yêu đang làm nũng, trái tim Mộ Thần tan chảy. Anh khom người, dễ dàng bế thốc cô bé lên bằng một tay, áp khuôn mặt non nớt vào vòm ngực rắn rỏi của mình.
Mục Tử Yên đứng bên cạnh tức đến nổ phổi. Ánh mắt ả long lên sòng sọc, hận không thể lao tới bóp nát cổ con tiểu quỷ này. Mẹ kiếp! Con đĩ mẹ mày dạy mày giở cái trò câu dẫn đê tiện này đúng không? Muốn dùng con nít để giật Mộ Thần và cái ghế Mộ phu nhân khỏi tay tao sao? Cứ chống mắt lên mà chờ chết đi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận