Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cướp ngân hàng.”

Điền Yên nghẹn họng.

“Anh thật lợi hại…”

“Không cần cô khen, tôi tự biết.”

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ bậc thang phía sau anh.

Lưu Hoành Dật và Nham Oanh đè một người đàn ông trung niên có bờ vai rộng và eo to xuống. Hai tay ông ta chắp sau lưng, giống như một tù nhân, đường chân tóc khó coi đến giữa đầu, lộ ra vầng trán bóng loáng.

“Ai da, ai da, nhẹ chút…. Nhẹ chút.”

Điền Yên quay đầu lại, người qua đường cũng tò mò nhìn sang bên này.

Người đàn ông trung niên mặc tây trang, khi đến gần, Điền Yên nhìn thấy huy hiệu công việc màu vàng treo trên ngực ông ta.

Giám đốc ngân hàng.

Bàng Kinh Phú quả thật đã đến cướp ngân hàng nhưng anh sử dụng phương pháp đơn giản mà thô bạo.

Nham Oanh nhìn thấy Điền Yên, hỏi: “Lão đại, anh cố ý gọi cô ta tới đây à?”

Bàng Kinh Phú vứt điếu thuốc vào thùng rác gần đó: “Lên xe.”

Cậu ta quay đầu đối diện với Điền Yên: “Cô cũng lên xe đi.”

“Buổi chiều tôi còn có việc…” Nhìn thấy vẻ mặt tức giận cau mày của cậu ta, Điền Yên yên lặng nuốt xuống.

Hàng ghế sau của chiếc xe siêu xe được xếp thẳng đứng. Người đàn ông bị ép xuống giữa hai ghế, ông ta ai da kêu đau, chiếc áo không giữ được bụng mỡ của ông ta, sợi vải bị kéo căng ra, có dấu hiệu muốn rách.

“Tôi không muốn nói nhảm với ông, ông hẳn biết rõ tôi muốn cái gì.”

Bàng Kinh Phú bắt chéo chân, duỗi tay ra đặt sau lưng ghế. Điền Yên ở bên cạnh đặt tay lên đầu gối, nghiêng người về phía trước như thể đang đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than. Cô chỉ cần dựa ra sau là sẽ nằm trong vòng tay anh.

“Tôi đã nói rồi! Mặc dù số tiền được chuyển từ ngân hàng của chúng tôi, nhưng tôi thật sự không biết nó được chuyển tới đâu! Nào có người muốn đòi tiền lại đến ngân hàng chứ, cậu đại nhân đại lượng tha cho tôi đi!”

Nham Oanh ở phía sau vỗ vỗ cái đầu trụi lủi của ông ta, tiếng cười có thể chảy ra nước đen u ám.

“Ông thật sự cho rằng chúng tôi không biết sao. Sau khi chuyển vào năm thẻ ngân hàng, tiền đã được trả lại vào thẻ của ông.”

Giám đốc ngân hàng vội vàng lắc đầu: “Tôi, tôi căn bản không có thẻ ngân hàng!”

“Đương nhiên là ông không có, nhưng vợ con ông thì có. Ông dùng thân phận của mình làm không ít chuyện mất nhân tính. Chính ông cũng rõ bản thân như thế nào. Nếu không, ngay bây giờ để tôi bắt họ đối chất với ông.”

“Ây! Đừng, đừng, đừng!”

Giám đốc ngân hàng lộ vẻ mặt khó xử, hoảng sợ nhìn Bàng Kinh Phú, rồi lại nhìn Nham Oanh ở phía sau, tiếp theo lại nhìn Điền Yên.

“Tôi… Đây là nhiệm vụ do ai đó giao cho tôi. Người đó kêu tôi tạm thời giữ năm trăm vạn trước, một tháng sau mua nhà, rửa tiền rồi trả lại cho người đó.”

“Này, ông đường đường là giám đốc ngân hàng còn có người có thể ra lệnh cho ông à.” Nham Oanh kỳ quái hỏi.

Giám đốc ngân hàng cười mỉa.

“Cậu cũng biết, số tiền này không bao giờ có thể bỏ qua. Tất cả giám đốc điều hành và doanh nhân đều đang liều mạng tìm tôi để hợp tác. Tôi tham sống sợ chết, không dám biết nhiều nên không muốn làm, lại sợ đắc tội người khác nên chỉ hỏi số tiền được nhận, tôi cũng không dám hỏi người kia là ai, sợ bị giết người diệt khẩu.”

Bàng Kinh Phú mỉm cười, giọng nói trầm thấp như tiếng vang từ vực thẳm địa ngục, khiến người sởn tóc gáy.

“Ông khá thông minh đó.”

Giám đốc ngân hàng cười nịnh nọt gật đầu.

“Nhưng làm sao ông biết ông sẽ không bị tôi giết người diệt khẩu.”

Sắc mặt ông ta tái nhợt, khi nhìn thấy chiếc xe này, trong lòng ông ta có một dự cảm không lành. Người đàn ông trước mặt không bao giờ có khả năng là một người tốt bụng.

“Cậu… cậu xem, cậu còn muốn biết cái gì tôi sẽ nói. Cậu làm người tốt, tha cho tôi một mạng đi. Nếu tôi chết, xử lý rất phiền toái.”

“Ông còn tự dát vàng lên trên mặt à.”

Bàng Kinh Phú đặt chân xuống, nghiêng người về phía trước, đặt cánh tay lên đùi, giọng nói tản mạn.

“Vậy tôi lại hỏi ông một vấn đề.”

Giám đốc ngân hàng liên tục gật đầu, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán: “Biết gì tôi sẽ nói hết, nhất định biết gì sẽ nói hết!”

“Mật khẩu thẻ ngân hàng của ông là gì?”

Sắc mặt của giám đốc ngân hàng tái mét.

“Hả?”

Bàng Kinh Phú nhướng mày nghiêng đầu, nhàn nhã như đang nhìn một hình phạm sắp bị bắn, mà anh chính là người chấp hành cầm súng kia.

“…… 458091.”

Bàng Kinh Phú đưa tay ra trước mặt Điền Yên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận